Thơ

Vọng cố huơng

Quê hương không đợi cuối đường
Mà trong tiếng gọi vấn vương một đời
Đi qua dâu bể trùng khơi
Ngoảnh nhìn quê cũ… còn nơi quay về

Chiều nghiêng bến cũ lê thê
Tre già giữ gió, lối mê giữ người
Một câu hò cũ xa xôi
Nghe như ai gọi bên trời tuổi thơ

Tháng năm trôi giữa bến bờ
Bao phen lạc nhịp giữa đời miên man
Bụi đường phủ kín quang san
Mà quê vẫn đứng dịu dàng phía sau

Khép năm, lòng lắng thật sâu
Nghe như ai gọi con xa quay về
Dẫu đi muôn nẻo sơn khê
Trong tim vẫn giữ lối quê âm thầm.

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button