Thơ

Lục bát mùi

Có ai “bắt giữ “ được mùi
Từ mùi sữa Mẹ, bùi ngùi rời xa
Lớn lên mùi thắm làn da
Ngủ vùi bên Mẹ thiết tha nồng nàn

Nhớ mùi tóc Mẹ vô vàn
Hương bồ kết tỏa mênh mang gối nằm
Mùi mồ hôi Ba đến thăm
Đường xa chẳng ngại xa xăm để tìm

Quê nhà thơm nức mùi “rim”
Bữa cơm Mẹ nấu, giờ tìm kiếp sau
Lớn lên lưu lạc, bể dâu
Nhớ mùi Tết cũ, vương sầu trên mi

Mùi rơm rạ, lúa dậy thì
Đất bùn xao động bước đi ngập ngừng
Mùa mưa xối xả không ngưng
Mùi khoai sắn nóng bẻ từng miếng ăn

Đò xưa, bến cũ, đêm Trăng
Mùi hương thấm đẫm nhớ chăng quay về
Mùa đi qua “mùi” còn mê
Nhớ bao mùa Tết, mùi lê thê buồn

Xuân về, mùi Tết trào tuôn
Bánh chưn, bánh tét suối nguồn hương xưa
Củ kiệu, dưa món mình ưa
Thịt kho hột vịt như vừa mới ăn

Chao ơi mùi Tết còn lăn
Tháng Giêng hoa nở, tung tăng đón chào
Mùa qua, mùi vẫn ngọt ngào
Cho tôi nhớ mãi Xuân nào còn say?

HÀN TUẤN

Ghi Chú :
Những ngày cuối năm, gần đến Tết chạnh nhớ đến “Mùi Tết” ở quê nhà!

Lời ban biên tập:

Em xin tiếp mạch thơ bằng ý nghĩ về
… mùi đời …

“Mùi đời là những phân ly
Bay lên hữu cơ, lắng thì vô cơ
Mùi hoa este mộng mơ
Mùi lưu huỳnh gắt nhắc giờ … hiểm nguy

Mùi đất geosmin thầm thì
Mưa qua ký ức trở về rất sâu
Mùi nhân tạo thoảng qua mau
Chỉ mùi chân thật bền lâu với đời”

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button