
Ngày xưa ông bà mình đâu có lễ tình nhân
Mà sao cả đời vẫn bên nhau bền chặt
Chưa một lần bà biết SoCoLa ngọt ngào hay mặn chát
Quà ông tặng bà chỉ viên kẹo cà thơm vị quê hương
Ngày xưa ông với bà nào biết chuyện yêu đương
Các Cụ đặt đâu ông bà ngồi đấy
Vậy mà ông bà mình yêu thương nhau biết mấy
Sống bên nhau hạnh phúc đến bạc đầu
Rồi một ngày… ba mẹ mình đến với nhau
Chưa biết lễ tình nhân, chẳng có socola hay đôi dòng tin nhắn
Chỉ những lá thư tay thẹn thùng trao nhau bên hiên vắng
Mà ba mẹ vẫn cùng nhau đi hết một kiếp người
Theo năm tháng thời gian lặng lẽ trôi
Anh và em, chúng mình yêu nhau trên chiếc xe đạp cũ
Anh chở em, chở theo cả những ước mơ hằng ấp ủ
Đi suốt cuộc đời mà chẳng muốn rời nhau
Thời @ tình yêu con trẻ không như chúng mình đâu
Ngồi bên nhau chẳng cần nói với nhau lời yêu thương tha thiết
Chẳng dòng thư tay, chỉ gửi nhớ nhung qua Zalo, Facebook
Chúng đắm chìm trong Lễ tình nhân ngọt lịm vị socola và thơm ngát hoa hồng
Thời @ bọn trẻ đến với nhau thực tế chẳng viển vông
Chẳng mộng mơ một túp lều tranh cùng hai trái tim vàng
Được – mất rạch ròi giữa cho và nhận
Nên tình yêu khó vững bền dễ đến rồi vội xa …
Con à!
Dẫu ông chỉ tặng kẹo cà
Bà vẫn hạnh phúc như là socola
Dẫu không có chiếc honda
Ngồi xe đạp, mẹ (vẫn) yêu ba nồng nàn
Tình yêu cần sự chân thành
Lắng nghe thấu hiểu đồng hành sẻ chia
Lễ Tình Nhân sắp đến kìa
Cao cao bên cửa… ai vừa hôn nhau./.
( Tố Mai )



