Hoa thanh liễu

Mảnh mai như liễu rũ
Thanh nhã sắc năm màu
Trắng, vàng, xanh, tím, đỏ
Em về em xuống phố
Phất phơ áo em bay
Xuân về Xuân tươi rói
Em khoe tà áo mới
Xuân say Xuân ngất ngây
Xuân đậu trên cánh én
Bay ngập cả trời Xuân
Xuân về Xuân yêu thương
Lòng Xuân như mở hội
Xuân về Xuân mở hội
Thanh liễu năm sắc màu
Bài thơ Xuân viết vội
Xuân về em áo mới
Thanh mảnh nhưng rắn rõi
Trên hoang vu khô cằn
Nắng gió hay sương giá
Xuân về khoe sắc hương.
Lvt 10/02/2024
Lời ban biên tập:
Mến gửi anh chị Lê Văn Trước Bich Thoa Dang
Em xin gửi chút cảm nhận khi đọc bài này.
HỌA THANH LIỄU
(dáng em – dáng hoa)
Có những dáng hình không cần gọi tên vẫn gợi một miền ký ức. Dáng em trong bài thơ này hiện ra như một nhành thanh liễu, không phô sắc, không ồn ào, chỉ lặng lẽ nghiêng mình giữa mùa Xuân mà đủ làm lòng người chậm lại.
Thanh liễu vốn mảnh mai. Cánh nhỏ, màu thanh. Nhưng ai đã từng đi qua nhiều nắng gió mới hiểu: điều giữ được hương không phải ở độ dày của cánh, mà ở sức bền của rễ. Hoa đứng được trên đất khô cằn vì biết lặng lẽ nuôi mình từ sâu bên trong. Dáng em cũng vậy, mềm mà không yếu, nhẹ mà không mỏng.
“Xuân về em áo mới” – câu thơ nghe như một nét chấm nhẹ. Nhưng phía sau tà áo bay là cả một hành trình lặng thầm của thời gian. Năm sắc hoa không chỉ là màu của cánh. Đó là sắc độ của đời người: trắng của những ngày trong trẻo, vàng của ấm áp từng trải, xanh của hy vọng chưa từng tắt, tím của thủy chung bền bỉ, và hồng đỏ của tình yêu đã biết giữ chừng mực.
“Hoa thanh liễu“ hay chính là “dáng em – dáng hoa” không đơn thuần là một so sánh thi vị. Đó là sự tương chiếu giữa cái đẹp của thiên nhiên và cái đẹp đã được thời gian gọt giũa. Hoa làm nền cho Xuân. Em làm nên chiều sâu của Xuân.
Bài thơ mở ra một thế giới thanh liễu, nơi cái đẹp không còn thuộc về tuổi trẻ, mà thuộc về sự an nhiên. Và khi đọc đến cuối, người nhiều trải nghiệm sẽ mỉm cười: hóa ra, dáng hoa kia cũng là dáng mình sau bao mùa gió.
Lisa La



