Thơ
Trăng Huế và em

Bởi em là Huế,Trăng soi Vỹ Dạ
Tiếng em thì thầm như vào cõi lạ
Anh là Lưu Nguyễn lạc bước thiên thai
Trăng Huế và em, tình chẳng hề phai
Anh biết tình em còn sâu đậm lắm
Xa Huế lâu rồi, hứa sẽ về thăm
Tháng ngày dần trôi, cứ mãi xa xăm
Em chỉ sợ phôi pha ánh Trăng rằm
Bến sông chờ, răng người cứ biệt tăm
Về đi anh, khi tình còn say đắm
Màu thời gian có còn đợi người thăm
Bởi em là Huế, người tình nhớ Trăng
Áo tím bay bay, bước mềm nón lá
Theo từng nhịp thở, dịu dàng thướt tha
Hẹn hò đêm Trăng, dòng Hương vội vả
Soi bóng Trăng nằm, tình Huế thiết tha
Trăng của Huế ơi, giờ đã quá xa
Hai phương trời nhớ, tình có đậm đà
Xuân đã về rồi, hai bờ bến lạ
Bên ni, bên nớ Trăng nào bao la?!
HÀN TUẤN



