Giấc mơ trên khung cửi

Đêm mơ
Lội dải Ngân hà
Sáng ra trễ nải như là thờ ơ
Là đêm
Trốn bụi nằm bờ
Gặp thì bỗng lạ cứ ngờ ngợ nhau
Kẻ đi trước
Người về sau
Chờ trăm năm chắc ngã màu tử kinh
Tròn trưa
Bóng đứng lạc hình
Chẳng hề va đập bỗng thình lình tan
Dưới giàn hoa
Cuộc rượu tàn
Dưới trăng là nguyệt còn đang xuân thì
Phù hoa cánh mỏng tường vi
Trà my nở đóa lỡ thì
Đáy sông
Ngân hà một dải bụi hồng
Gầy hao con nước đang đông cạn nguồn
Của người áo gấm xông hương
Thương ta áo rách cuối đường phù sinh
Dưới giàn hoa
Rượu một bình *
Rượu duyên nửa cốc rượu tình mấy chung ?
Uống đi em
Giọt cạn cùng
Đời
Con thoi cũ trên khung cửi buồn
D u y p h ạ m
Lời ban biên tập:
Mến gửi tác giả Duy Pham
Bài thơ này đọc lên như mở ra một giấc mơ lững lờ giữa hai bờ thực & ảo, nơi con người vừa bước đi vừa đánh rơi chính mình.
Hình ảnh “khung cửi” và “con thoi” không chỉ gợi thời gian trôi, mà còn dệt nên cảm thức phù sinh: đời người là một sợi chỉ mảnh, mong manh và dễ đứt.
Ngôn ngữ không cầu kỳ nhưng lại đầy ám ảnh, đặc biệt ở những đoạn chuyển ý đột ngột, tạo cảm giác chênh vênh, ngờ ngợ như vừa tỉnh giấc. Những biểu tượng như Ngân hà, giàn hoa, chén rượu… đều mang vẻ đẹp tàn phai, gợi nỗi buồn dịu mà sâu.
Câu kết khép lại bằng hình ảnh con thoi cũ, như một tiếng thở dài: đời vẫn dệt, nhưng lòng người thì đã mỏi.
Cám ơn tác giả đã gửi thác trên văn đàn SMV một thi phẩm giàu tính chiêm nghiệm và dư âm.
✒️ LL



