Đêm hạ tuần tháng hai

Trăng nhạt màu sương khói
Tình yêu tựa mây trôi
Những vì sao chới với
Hương đêm thoảng… bồi hồi
Tôi ngồi trên dốc mỏi
Nghe buồn mình xa xôi
Hồn như tan theo gió
Cô đơn vệt xước đời
Tôi nằm trên vạt cỏ
Hạt sương đọng trên môi
Một nụ hôn xưa cũ
Mát rợi của đất trời
Tôi nghe từng tiếng nói
Vọng lại giữa phù vân
Lời thì thầm man dại
Cho tình yêu bàng hoàng
Tôi và đêm giao phối
Tiếng rên rĩ đêm hoang
Nước trào như suối chảy
Hơi thở gấp nồng nàn
Một cánh cửa vừa mở
Thanh âm dâng đầy hồn
Ôi ta nghe tiếng gió
Xao xác nhịp lâng lâng
Đêm hạ về lặng lẽ
Không gian luồn ngọn nồm
Tôi gọi tên khe khẽ
Nghe giọng cười hư không
Vạn giã, 9/4/2026
Lời ban biên tập:
Dư âm hư không
…Gió về qua ngõ vắng
Gọi tên ai không lời
Tiếng cười rơi rất nhẹ
Chạm vào miền xa xôi
Một mình nghe đêm thở
Mây lạc giữa hư không
Chợt hay trong tĩnh lặng
Vẫn còn một tiếng lòng…
🍀 LL



