Thơ

Hỡi trống vắng đêm mai

Em đâu rồi, hỡi trống vắng đêm sang
Ôi gối chiếc ngỡ ngàng chơi vơi lắm
Ôi vòng tay, ôi một thời say đắm
Trăng khuya hờn, gặm nhấm cõi hồn tôi

Hỡi tiếng cười, hỡi ánh mắt làn môi
Hỡi cái thuở bồi hồi đêm dấu ái
Đã bao ngày, biệt ly đành đoạn mãi
Suối lệ buồn ngây dại, có ngừng trôi

Gió hững hờ, gió lành lạnh tình ơi
Sắc hương xưa đứng ngồi trong nỗi nhớ
Nếu phải chăng trăm năm mà duyên nợ
Phiến mưa lòng cách, trở có còn yêu

Dẫu mộng tình còn lại, dẫu bao nhiêu
Vẫn đợi nhau, vẫn niềm hoài vọng đó
Giữ trong tim lời ước nguyền đã ngỏ
Bến hẹn đời dang dở, gọi người mơ

Đêm vẫn dài, đêm lặng lẽ sương rơi
Nghe hiu quạnh từng hồi tim thổn thức
Nghe tháng năm, nghe âm thầm ký ức
Bóng người xưa, day dứt giữa hồn côi

Mây cuối trời, mây phiêu lãng xa xôi
Ôi phận số, nổi trôi thuyền vô bến
Ta vẫn giữ một niềm thương định mệnh
Giữa đòng đời khấp khểnh, nhớ về em

Thu úa vàng, thu phủ lối bên thềm
Hoa kỷ niệm, hoa âm thầm trong gió
Bao yêu dấu, bao tưởng chừng đâu đó
Chỉ riêng người phương đó, mãi không sang

Mai nếu còn, mai gặp giữa nhân gian
Xin giữ lấy một vòng tay tha thiết
Cho nồng say, cho không còn ly biệt
Cho tim này, thôi da diết tìm nhau ..

Miên Hanh; 11.4.2026.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button