Giới thiệu tác phẩm “Hỡi nụ cười một nửa” của tác giả Miên Hạnh

HỠI NỤ CƯỜI MỘT NỬA ..
Hỡi nụ cười một nửa
Một nửa kia chốn nào
Anh đi qua đêm thẳm
Lạc giữa vạn vì sao
Hồn anh trôi hiu quạnh
Trong ngân hà lao xao
Nghe tim mình vỡ vụn
Theo gió lạnh rì rào
Bao tinh cầu lạ lẫm
Ngủ giữa miền hanh hao
Ánh sáng xưa còn đó
Mà người đã phương nao
Giữa cõi mênh mông ấy
Một ánh nhìn nao nao
Một nụ cười giống lắm
Hay dư ảnh thì thào
Anh tưởng em trở lại
Giữa hun hút trăng sao
Nên bàn tay run chạm
Run chạm toàn hư hao
Có hành tinh lặng lẽ
Có dáng hình hao hao
Anh gọi, gọi tên mãi
Chỉ tiếng vọng chênh chao
Giữa mênh mông băng giá
Gót chân gầy nôn nao
Cửa lòng em khép kín
Sao hồn anh rơi vào
Dẫu không miền cổ tích
Dẫu cõi thực, chiêm bao
Hỡi nụ cười một nửa
Một nửa ơi, phương nào ..
Miên Hanh; 10.4.2026.
Có những hụt hẫng không mang hình dáng của một đổ vỡ. Đôi khi, chúng khởi lên từ một nụ cười không còn trọn vẹn. Phần khuyết ấy không mất đi, mà lặng lẽ tạo nên một độ lệch trong lòng người. Thi phẩm “Hỡi nụ cười một nửa” của tác giả Miên Hanh cất lên từ chính điểm lệch rất khẽ đó, rồi mở ra một hành trình đi sâu vào phần thiếu của con người.
Bài thơ không kể, mà vận động như một quỹ đạo. Từ “đêm thẳm” đến “vạn vì sao”, từ một nỗi nhớ riêng tư lan ra “ngân hà lao xao”, không gian mở rộng nhưng không giải thoát. Càng đi, con người càng nhận ra mình không có điểm tựa. Những “tinh cầu lạ lẫm”, “hành tinh lặng lẽ”, “miền hanh hao” không còn là cảnh, mà là những trạng thái của nội tâm khi bị kéo giãn. Ở đó, cái mất không còn là một người, mà là cảm thức luôn có một phần đời mình nằm ngoài tầm với.
Sự tinh tế nằm ở chỗ bài thơ không dừng ở tìm kiếm, mà chuyển sang nghi ngờ. “Một nụ cười giống lắm” hiện ra, nhưng ngay lập tức bị phủ bóng bởi “dư ảnh thì thào”. Giữa cái thấy và cái nhớ, ranh giới trở nên chênh vênh. Vì thế, khi “bàn tay run chạm”, đó không chỉ là một cử chỉ, mà là một thử nghiệm mong manh của niềm tin, để rồi nhận lại chỉ là hư hao.
Toàn bộ chuyển động ấy được giữ trong một nền âm thanh bền bỉ của vần “ao”. Âm mở, tròn và ngân dài khiến mỗi câu thơ không khép lại, mà còn dư lại một khoảng vang nhẹ. “Lao xao”, “rì rào”, “hanh hao”, “chênh chao”… nối nhau thành một trường âm dịu mà sâu, nơi cảm xúc không bùng lên mà lan ra, thấm dần. Nhịp thơ ngắn, đều, như những bước chân lặp lại trong một không gian không đổi, càng làm rõ cảm giác đi mà không đến.
Bên cạnh đó, bức tranh thơ của Miên Hanh như giữ lại phần im lặng của bài thơ. Gương mặt người phụ nữ không trọn vẹn, bị che khuất bởi vành mũ rộng, sắc nâu trầm giữ thời gian, còn những điểm đỏ nơi môi và đóa hoa như dấu vết cuối cùng của một điều từng ấm. Không cần biểu cảm rõ ràng, chính sự tiết chế ấy tạo nên một khoảng trống tương ứng với “một nửa” trong thơ.
Vì thế, khi câu cuối cất lên … “một nửa ơi, phương nào”, nó không còn là câu hỏi cần lời đáp. Nó chỉ là một âm vang rơi vào khoảng không, nơi sự thiếu vắng đã trở thành một phần của chính người đi tìm. Một nụ cười không trọn vẹn, nhưng vì thế mà còn ở lại, âm thầm nâng đỡ toàn bộ bài thơ bằng chính khoảng khuyết của mình.
✒️ Lisa La



