Thơ

Khi nào

Khi nào em nhớ anh
Hãy tìm về với biển
Nhìn dòng nước trong xanh
Lòng rồi sẽ yên bình

Anh trôi trên ngọn sóng
Bọt nước khẽ nghiêng nghiêng
Phản chiếu từng vạt nắng
Bên dăm ba chiếc thuyền

Những lúc lòng buồn quá
Hãy lần theo lũ còng
Chúng sẽ đưa em tới
Hốc đá phủ rêu rong

Trong đó còn lưu giữ
Ký ức của chúng mình
Một miền xưa hạnh ngộ
Hạnh phúc vẫn lung linh

Một lâu đài cát nhỏ
Óng ánh dưới nắng vàng
Ánh chiều rơi vừa đủ
Cho tâm hồn lang thang

Nếu nỗi nhớ dâng đầy
Em trèo lên đỉnh núi
Gửi lòng theo cánh gió
Cho nỗi nhớ phôi phai

Nếu anh không ở đó
Anh lạc ở nơi nao?
Có lẽ đang trên cỏ
Mơ nỗi nhớ dạt dào

Anh sẽ là hơi thở
Nằm trong lồng ngực em
Như giọt sương lặng lẽ
Đêm đêm bên góc thềm

Em là điều định mệnh
Đến dịu dàng đời anh
Như bóng hình rất khẽ
Như giọt nước trong lành

Rồi một ngày mưa trắng
Anh theo áng mây hồng
Bay về miền tĩnh lặng
Gọi em giữa không gian

Vạn Giã, 13//04/2026

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button