Muốn mượn khúc chiều bên phá Tam Giang

Muốn mượn khúc chiều nơi phía bến Tam Giang
Mượn con đò năm xưa chở em về với tuổi thơ trong vắt
Mượn khúc Nam Bình ru mùa đêm trăng mật
Mà không thuộc lời
cũng chẳng biết hát từ đâu
Làn điệu quê mình đã có từ lâu
Mà mẹ đã dạy em quen
từ lời ru trọ trẹ
Anh muốn mượn nhánh sông quê
để lặn hụp nhặt từng viên đá tẻ
Xếp lên những ngăn chiều…
mẹ cất chửa kịp cho
Muốn mượn con đường
dắt em qua những khúc quanh co
Dù là khúc có ngọt ngào hay cay đắng
Dẫu chỉ một lần thôi
Để hiểu thế nào là gừng cay muối mặn
Mà sợ chiêm bao nửa giấc
không lành
Ngai ngái gió nồm thổi vào buổi chưa xanh
Anh tạm mượn bàn tay em
bắt con chuồn chuồn kim
chuồn chuồn ớt…
Để nghe mưa lâm thâm vỗ về câu ca dao ngọt…(*)
À ơi…
À ơi…
“Chuồn chuồn bay thấp thì mưa
Bay cao thì nắng, bay vừa thì râm…”
Hỏi người…
nơi ấy biết không?
Tam Giang ơi!…
Mượn khúc sông ta về…
#Vọngthanh✍
~~~~~~~~~



