
Ta đi..
Cái bóng theo cùng…!
Ta ngồi..
cái bóng ung dung
cũng ngồi
Ta nằm..
cái bóng chơi vơi..
Còn đâu cái bóng..
Khi ngồi..lúc đi…!
Chỉ là
cái bóng chao đi..
Tắt đèn đêm vỡ..
bóng thì mất tăm…!
Trước gương..
soi bóng ngự thần..
Ta cười..
bóng cũng cười thầm cùng ta…!
Gương rơi..
bóng cũng vỡ òa
Chỉ còn lưu lại..
mình ta lẻ chiều…!
Đêm về..
cái bóng liêu xiêu..
Ta say cái bóng..
như chiều lòng ta…
Khoảng không
đêm xuống mù loà
Chỉ còn lưu lại..
mỗi ta trên đời…!
Lời ban biên tập:
Gửi đến tác giả chút cảm thụ của tôi:
Bài thơ trôi như một niệm khởi, nhẹ mà dai dẳng. “Ta” và “bóng” không hai, cũng chẳng một. Khi đi, khi ngồi, khi nằm, bóng chỉ là duyên theo, như tâm vọng nương hình mà hiện. Thi pháp tối giản, câu ngắn, nhịp rơi thưa, giống từng hơi thở chánh niệm, gọi người đọc quay về soi lại chính mình. Đèn tắt, bóng tan, không phải bóng mất mà là duyên hết. Gương rơi, bóng vỡ, cũng chỉ là một sát-na biến hiện. Bóng vốn không thật, ta cũng chưa từng là thực thể cố định, chỉ vì chấp mà thấy có hai. Khi còn gương thì thấy bóng, khi còn tâm phân biệt thì còn “ta” đối diện “bóng”. Đến đoạn “ta say cái bóng”, đó là lúc vọng tâm tự huyễn hoặc chính mình, chạy theo một hình ảnh do mình tạo ra. Nhưng đêm xuống, mọi tướng đều mờ, chỉ còn lại khoảng không lặng, không phải cô đơn mà là tịch, không phải mất mát mà là buông. Bài thơ khép lại bằng một dư âm rất thiền, khi “chỉ còn mỗi ta trên đời”, nhưng nếu nhìn sâu, “ta” ấy cũng đang tan vào khoảng không, không bóng, không gương, không cả người soi, chỉ còn một niệm lặng, không sinh, không diệt.
Mến chúc tác giả an vui.
🙏🏻 Lisa La



