Kỳ 2 Đệ Nhị Cảnh – Vườn Thiệu Phương
Sắc Màu Việt không dừng ở một trang thơ, mà định vị như một TẠP CHÍ VĂN HOÁ TRỰC TRUYẾN.
Ở đó, văn hóa & lịch sử tạo nên chiều sâu, thi ca là mạch cảm xúc nuôi dưỡng tâm hồn. Từ cấu trúc ấy, chiến lược nội dung giữ được sự nhất quán, bền bỉ và định hướng rõ ràng.
| CHUỖI BÀI VIẾT VỀ 20 THẮNG CẢNH ĐẤT THẦN KINH XƯA QUA THƠ CỦA VUA THIỆU TRỊ |
KỲ 2 ĐỆ NHỊ CẢNH
⛩️ VƯỜN THIỆU PHƯƠNG ⛩️
– Dư hương của mỹ học cung đình
Trong cấu trúc không gian của Kinh thành Huế, các khu vườn ngự giữ một vai trò riêng biệt: vừa là nơi nghỉ ngơi, thưởng ngoạn, vừa là không gian gắn với đời sống tinh thần của hoàng gia. Ở đó, thiên nhiên không hiện diện một cách ngẫu nhiên, mà được tổ chức, lựa chọn theo những nguyên tắc thẩm mỹ và quan niệm văn hóa đương thời.
Trong hệ thống này, vườn Thiệu Phương được Vua Thiệu Trị xếp vào hàng “Đệ nhị cảnh” trong Thần Kinh nhị thập cảnh. Khu vườn được xây dựng từ thời Minh Mạng (1828) và tiếp tục được tu chỉnh dưới triều Thiệu Trị. Vị trí của vườn nằm ở phía đông Tử Cấm Thành, gần khu vực Duyệt Thị Đường và hồ Ngọc Dịch, trong một tổng thể kiến trúc khép kín của hoàng cung.
Một đặc điểm đáng chú ý của vườn là kết cấu “vạn tự hồi lang”, hệ hành lang bố trí theo hình chữ VẠN, tỏa ra nhiều hướng. Kiểu bố cục này tạo nên sự liên kết giữa các công trình như Di Nhiên Đường, Cẩm Xuân Đường, Hàm Xuân Hiên, cùng hồ nước, lạch ngự câu và các yếu tố non bộ. Tổng thể không gian cho phép di chuyển liên hoàn, thay đổi góc nhìn theo từng bước đi, thay vì tập trung vào một trục quan sát cố định.
Những ghi nhận về vườn Thiệu Phương không chỉ đến từ kiến trúc, mà còn được lưu giữ trong thơ Ngự chế. Trong bài “Vịnh Thiệu Phương Văn”, Vua Thiệu Trị đã mô tả khu vườn qua hình ảnh các loài thực vật như lan, cúc, mai, sen. Những hình tượng quen thuộc trong văn hóa phương Đông, thường gắn với các phẩm chất như thanh cao, bền bỉ và tinh khiết. Sự hiện diện của các hình tượng này cho thấy khu vườn không chỉ được tổ chức về mặt cảnh quan, mà còn phản ánh một hệ giá trị mang tính biểu trưng.
Một câu thơ trong bài cho thấy rõ hơn điều đó:
“Đồ sử đường trung đạo thống truyền”
Câu thơ gợi đến sự hiện diện của sách vở và việc học trong không gian vườn. Bên cạnh chức năng thưởng ngoạn, khu vườn còn gắn với hoạt động đọc sách và suy ngẫm, những yếu tố thuộc đời sống văn hóa của tầng lớp cung đình.
Đến cuối thế kỷ XIX, dưới thời Đồng Khánh, vườn Thiệu Phương bị triệt giải. Sự kiện này diễn ra trong bối cảnh triều Nguyễn chịu nhiều biến động về chính trị và dần mất đi vai trò độc lập. Cùng với đó, nhiều không gian trong hoàng cung thay đổi chức năng hoặc bị thu hẹp.
Việc tháo dỡ khu vườn vì thế không chỉ là một thay đổi về kiến trúc, mà còn phản ánh sự chuyển dịch trong tổ chức đời sống cung đình. Những không gian từng phục vụ cho hoạt động thưởng ngoạn, đọc sách và sinh hoạt văn hóa dần không còn giữ vị trí như trước.
Những gì còn lại hôm nay không chỉ hiện diện trong thơ và tư liệu, mà đã được từng bước phục dựng trong không gian Đại Nội.
Trong bối cảnh hiện tại, vườn Thiệu Phương không còn tồn tại như một chỉnh thể nguyên gốc, nhưng vẫn là một trường hợp đáng chú ý trong nghiên cứu và bảo tồn di sản cung đình Huế. Từ những dấu vết còn lại và những nỗ lực phục hồi, có thể nhận ra đây không chỉ là một khu vườn đơn thuần, mà là một không gian từng phản ánh mối quan hệ giữa thiên nhiên, kiến trúc và đời sống tinh thần trong lịch sử.
Ở góc nhìn ấy, Thiệu Phương viên không chỉ gợi lại một cảnh quan đã qua, mà còn cho thấy cách người xưa tổ chức môi trường sống như một phần của đời sống văn hóa. Và chính từ những không gian như vậy, diện mạo trầm tĩnh, tinh tế của Huế đã được hình thành và lưu giữ qua thời gian.
✒️ LISA LA
@everyone hãy cùng giữ mạch Sử Việt



