Tình ơi em ở đâu
TÌNH ƠI EM Ở ĐÂU
(Tác phẩm chung của trò chơi nối vần lục bát)
Tình ơi em ở đâu xa
Tương tư anh dấu theo tà áo em
Men yêu thắm đẫm môi mềm
Trăng tàn khuất nẻo con tim dại khờ
Tình ơi em ở nơi mô?
Lòng anh vẫn cứ đợi chờ nơi em
Mượn trăng thắp nến bên rèm
Gom bao nhung nhớ dệt mềm môi hoa
Tình ơi em ở đâu xa?
Một chiều cả gió bay tà áo em
Đêm về nhung nhớ buông rèm
Gói yêu vào mộng tình thêm nồng nàn
Dẫu rằng cách biệt quan san
Thuyền quyên vẫn đợi bến vàng chẳng phai
Lá rơi tưởng gót xuân lai
Tưởng hương tà áo gió bay động phòng
Chiều ôm bóng mộng tương phùng
Mơ đôi tà áo đắp chung cuộc tình
Tình ơi nở giữa bình minh
Nụ cười em ngát hương lành đấy thôi
Tình như mây gió êm trôi
Theo miền thương ấy anh ngồi anh mơ
Sau rèm dáng nhỏ kiêu sa
Tim anh như rụng xuống hoa ven đường
Cho anh gửi chút lời thương
Biết rằng mai có con đường thấy nhau
Dẫu cho sông núi bạc màu
Tình còn thắp lửa qua cầu thời gian
Mặc cho gian khó cơ hàn
Tình yêu thương mãi nồng nàn bên nhau
Tình ơi em ở nơi đâu?
Tương tư anh giấu trong màu áo em
Duyên mình nhất định sẽ nên
Tam sinh món nợ đêm đêm mơ hoài
Tơ lòng đã buộc từ ai
Ngàn sau vẫn hẹn mãi hoài bên nhau
Tình ơi em ở nơi đâu?
Để anh gửi nụ hôn đầu này thôi
Mai ngày dẫu cách đôi nơi
Tim còn giữ nhịp một đời vì nhau.
Sắc Màu Việt
Ngày 22-04-2026
Đọc “Tình ơi em ở đâu” của đồng tác giả, điều đọng lại không chỉ là dư vị của một bài thơ tình, mà là sự thú vị khi cảm xúc được kết dệt từ một cuộc chơi nối vần.
Những tưởng mọi người sẽ bị gò bó nhưng diệu kỳ thay … chính những vần nối tưởng như ép duyên ấy lại trở thành sợi chỉ mềm, dẫn dắt dòng tình đi liền mạch, tự nhiên.
Cái chạm ban đầu khi “tương tư vừa chớm” với tiếng gọi “Tình ơi…” lặp lại như một nhịp ngân, mở ra không gian của nhớ thương còn mơ hồ. Những hình ảnh “tà áo”, “môi mềm”, “trăng tàn” gợi một miền cảm xúc dịu nhẹ, nơi tình yêu còn đang ở dạng khẽ chạm.
Và rồi chúng ta được dẫn dắt đến trạng thái “kiếm tìm và khắc khoải”
Những câu hỏi “em ở đâu, nơi mô” không còn là lời gọi vu vơ, mà trở thành khoảng trống cần được lấp đầy. Nhân vật trữ tình mượn trăng, thắp nến, gom nhớ … tất cả là những cách níu giữ một bóng hình chưa chạm tới. Vần nối lúc này không hề gượng, mà như tự tìm đường để nâng cảm xúc đi xa hơn.
Cảm xúc ấy dần lan tỏa khi tình yêu bước vào miền mộng tưởng: “đắp chung cuộc tình”, “nở giữa bình minh”. Đây là đoạn thơ giàu ánh sáng, nơi mọi chia cách tạm thời tan biến. Cảm xúc được trải rộng, mềm mại, như một giấc mơ đẹp không muốn tỉnh.
Nhưng rồi, giữa mạch mộng ấy, một cảm giác khẽ chùng xuống xuất hiện: “còn dường thấy nhau”, “sông núi bạc màu”. Thực tại len vào, mang theo nỗi lo mong manh. Nhưng chính sự chững lại này khiến tình cảm trở nên thật hơn và sâu hơn.
Tình yêu không còn chỉ là cảm xúc, mà là sự lựa chọn: “thắp lửa qua cầu thời gian”, “nồng nàn bên nhau”. Giọng thơ trở nên chắc, trầm, như một lời tự nhủ lặng lẽ mà kiên định biết bao.
Bài thơ chung “tình ơi em ở đâu” khép lại như lời ước hẹn và ngân dài …
Câu hỏi “em ở nơi đâu” quay lại, nhưng không còn hoang mang. Thay vào đó là lời gửi gắm: “nụ hôn đầu”, “một đời vì nhau”. Vòng cảm xúc khép lại tròn đầy, để lại dư âm nhẹ mà sâu.
Điều đáng quý nhất ở đây là từ một trò chơi nối vần, bài thơ đã vượt khỏi khuôn phép để trở thành một chỉnh thể cảm xúc. Mỗi câu thơ có thể đến từ một bàn tay khác nhau, nhưng khi đặt cạnh nhau, lại hòa thành một dòng chảy chung … không đứt đoạn, không chắp vá.
Đó cũng là cái đẹp của sự đồng điệu khi nhiều người cùng giữ một nhịp lòng, thì ngay cả một cuộc chơi cũng có thể hóa thành một bản tình ca dịu dàng, ngân dài trong ký ức người đọc.
Chân thành biết ơn quý vị và hẹn gặp ở những hoạt động nhóm thơ ca vào ngày THỨ TƯ hàng tuần.
Lisa La



