Biển tím

Chiêù nay sóng
chẳng bạc đầu
dường như biển
cũng ngả màu… nhớ mong
Chiều nay sóng
lượn lưng còng
dã tràng cõng gió
lòng vòng…khơi xa
Chiều nay sóng
chẳng quá đà
chẳng va đập
mà màu da…tím bầm ?
Chỉ là
mưa nắng lâm thâm
mà trầm tích mãi nỗi câm lặng đời
Rụng rời
chiếc lá xanh
rơi
từ trời giáng xuống trùng khơi
mịt mùng
Thà là
vô thủy
vô chung
như con thoi ngủ trên khung cửi buồn
đời người một bận qua truông
vắn
dài
rốt cũng đi luôn…cõi về
qua cơn đại mộng* trầm mê
trăm năm
vãn
có chi
hề
trăm năm?
d u y p h ạ m
Xử thế nhược đại mộng
Hồ vi lao kỳ sinh (LB)
Lời ban biên tập:
Mến gửi tác giả Duy Pham
Biển Tím
– khi màu sắc trở thành ký ức
Trong thông lệ, biển thường được gọi bằng những gam màu quen thuộc: xanh của vĩnh cửu, bạc của sóng, xám của giông. Những sắc độ ấy thuộc về thế giới bên ngoài, nơi thiên nhiên tự biểu hiện qua ánh sáng và thời tiết. Nhưng “Biển Tím” đã rời khỏi quỹ đạo ấy. Ở đây, biển không còn là cảnh sắc để ngắm, mà trở thành một không gian nội tâm để chạm vào.
Sóng không bạc đầu, không xô bờ. Mọi chuyển động chậm lại, như thể thời gian dừng ở một ranh giới vô hình. Biển không đổi bởi trời, mà “ngả màu” từ bên trong. Sắc tím vì thế không còn là hiện tượng thị giác, mà là trầm tích của ký ức.
Những câu thơ rơi ra từng mảnh, ngắn, gãy … như một nhịp thở không đều.
“Mưa nắng lâm thâm” nhẹ đến mức tưởng như vô nghĩa, nhưng chính cái nhẹ ấy lại tích tụ. Khi đã thành trầm tích, nỗi buồn không còn chuyển động; nó nằm lại, yên lặng, đủ lâu để đổi màu cả một vùng nước.
Một chiếc lá xanh rơi xuống biển. Xanh, là đang sống. Rơi, là không báo trước. Bài thơ không giải thích, chỉ đặt hình ảnh xuống, để khoảng trống tự lan ra.
“Con thoi ngủ trên khung cửi buồn” mở ra một điểm lặng sâu: dệt là tiếp nối, nhưng đôi khi con người cần dừng lạ, như một cách gìn giữ phần còn lại của mình.
Câu hỏi “trăm năm… có chi hề trăm năm?” gợi một dư vang từ Lý Bạch. Không phải triết lý, mà là một tiếng thở dài đã đi qua nhiều tầng cảm xúc. Và ở đó, nỗi buồn không biến mất. Nó chỉ lặng hơn, sâu hơn, như chính sắc tím của biển.
@ Lisa La



