Thơ

Chiều phố cũ

Chiều nay ra phố cũ
Chạnh lòng nhớ ngày xưa
Chúng mình cùng chung lớp
Áo trắng vờn nắng trưa

Con đường vào lớp học
Tương tư vàng nở hoa
Phượng la đà cánh đỏ
Giờ thôi đã nhạt nhòa

Bạn bè còn mấy đứa
Xa xôi biết đâu tìm
Cuộc đời giăng lối rẽ
Nhớ thương giấu trong tim

Tháng năm dài sâu lắng
Canh cánh buồn khôn nguôi
Đôi môi xinh ngày đó
Mắt lung linh miệng cười

Chiều một mình ra phố
Tìm lại dấu chân xưa
Giọt buồn rơi thánh thót
Lòng ta đỗ cơn mưa ..

ĐẶNG THị CẨM VÂN

Lời ban biên tập:

Cám ơn chị Đặng Thị Cẩm Vân

đã đưa chúng em về với những ngày xưa thương nhớ!

“Chiều phố cũ” mở ra một khoảng trời kỷ niệm rất khẽ, nơi bước chân hiện tại dường như chạm vào bóng mình của ngày xưa. Những hình ảnh áo trắng, phượng đỏ, con đường đến lớp không chỉ là cảnh, mà là nơi thời gian lặng lẽ quay về. Nỗi nhớ ở đây không dâng trào, mà rơi xuống từng giọt, thánh thót như mưa chiều, đủ để lòng người se lại. Ta đi cùng bài thơ, như đi qua một miền ký ức đã xa, nơi bạn bè, ánh mắt, nụ cười vẫn còn đó… chỉ là đã nằm yên trong một góc rất sâu của trái tim, khi nhớ thì nhiều mà đường về quá xa … kẻ ở người đi…

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button