Tùy bút

Nỗi vất vả ngọt ngào

Tôi không dạy con bài học đạo đức bằng sách vở, tôi dạy con bằng cách nắm lấy bàn tay nhăn nheo của hai người mẹ già. Ở tuổi 60, tôi vẫn đang gieo hạt thương trên mảnh đất gia đình, để mai này khi mình cũng móm mém liêu xiêu, các con sẽ biết cách yêu thương mẹ như cách tôi đang làm hôm nay.

Bài này không phải tôi viết để kể khổ, để đề cao hay để khoe mình, mà là lời tự tình rất thật về một hành trình gieo hạt giống Hiếu Hạnh – nơi những giọt mồ hôi nhọc nhằn hôm nay chính là quả ngọt bình yên cho mai sau.

NỖI VẤT VẢ NGỌT NGÀO

Bước vào tuổi lục tuần, trong khi bạn bè đồng lứa đã bắt đầu an nhàn hưởng tuổi già, tôi lại chọn một bến đỗ bận rộn hơn, đó là làm điểm tựa cho hai người mẹ già yếu. Có người ái ngại cho tôi vì sợ tôi sẽ rất khổ, có người lại bảo tôi là người hạnh phúc vì còn mẹ để báo hiếu. Dẫu đôi vai có đôi lúc mỏi mệt vì trọng trách này, nhưng lòng tôi lại bình yên đến lạ.

Thú thật, cuộc sống bộn bề với bao nỗi lo toan, khiên đôi khi tôi thấy mình kiệt sức. Có những ngày mệt rã rời, sự cáu gắt cứ thế trào ra như một lẽ tự nhiên. Chăm một người già đã khó, chăm cùng lúc hai bà mẹ với những thói quen, tâm tính khác nhau lại càng khó gấp bội. Những đêm trắng mất ngủ lúc các mẹ trái gió trở trời, hay cả những lần phải nhẫn nại trước sự lẩn thẩn của tuổi già… tất cả như những thử thách vắt kiệt lòng kiên nhẫn của tôi.

Thế nhưng, sau những phút giây mệt mỏi, nóng nảy ấy, chỉ cần nhìn lại dáng hình móm mém, mái tóc bạc phơ của hai mẹ lấp lánh dưới nắng sớm, thấy hai bà cố chống gậy lòm còm tập thể dục, với ước mong làm sao có thêm nhiều sức khỏe để được sống tròn trăm tuổi cùng con cháu chắt, lòng tôi se lại, chùng xuống, cảm thấy thương mẹ đến lạ lùng. Tôi biết, sự cáu gắt kia chỉ là lớp vỏ ngoài của một cơ thể đang mỏi mệt, còn sâu thẳm trong tim, tôi hiểu lòng mình thương các mẹ biết nhường nào.

Tôi thà chọn đôi mắt quầng thâm vì canh giấc cho mẹ, còn hơn chọn một giấc nồng yên ổn mà lòng lại mang nặng nỗi ray rứt của kẻ thờ ơ, vô tâm. Hạnh phúc với tôi thật giản đơn, đó là được cầm đôi bàn tay nhăn nheo của hai mẹ đi nốt đoạn đường xế chiều. Thân có thể mệt, đời có thể vất vả, nhưng tâm tôi an yên vì đã dốc cạn lòng hiếu thảo. Tôi không sợ khổ, chỉ sợ sau này phải sống trong sự ân hận muộn màng. Chỉ cần mẹ còn đó, còn cười, là tôi còn tất cả. Chăm sóc hai mẹ không chỉ là trách nhiệm, mà là phước báu vô giá mà cuộc đời đã ưu ái ban tặng cho tôi.

Nỗi vất vả này, hóa ra lại là một thứ hạnh phúc ngọt ngào mà không phải ai cũng may mắn có được. Và tôi hiểu rằng, những hạt giống hiếu hạnh mà tôi gieo hôm nay, dẫu có nhọc nhằn, dẫu có phải đổi bằng những đêm trắng, thì đó chính là tấm gương sáng nhất, chân thực nhất để cho con tôi soi vào. Tôi không dạy con bằng lý thuyết suông, mà tôi đang kể cho chúng nghe câu chuyện về tình yêu thương qua từng hành động thực tế.

Mai này, rồi mình cũng già, khi dáng hình tôi cũng móm mém liêu xiêu như hai mẹ bây giờ, tôi tin rằng con tôi sẽ biết cách yêu thương, biết cách nắm lấy đôi bàn tay nhăn nheo của mẹ mà không chút ngần ngại. Đó không chỉ là sự tiếp nối của đạo làm người, mà còn là tài sản quý giá nhất tôi để lại cho con, không phải là tiền bạc, mà là một trái tim biết rung cảm, trọn nghĩa vẹn tình. Nhìn con cháu hiếu kính cha mẹ ông bà, tôi biết mình đã gieo đúng mùa, gieo đúng giống để mai sau nhận lại quả ngọt của sự bình yên trong tâm hồn. Có lẽ, đâu đó ngoài kia có nhiều người sẽ chẳng bao giờ hiểu được, vì sao giữa bao nhọc nhằn, vất vả, tôi vẫn có thể mỉm cười, vẫn làm thơ, viết nhạc, vẫn đàn hát mỗi ngày. Đó bởi vì tôi là người phụ nữ giàu có, hạnh phúc nhất thế gian♥️🌺🎶🎤🎸✍️

Rồi mình cũng giống mẹ ta thôi
Móm mém thời gian in dấu môi
Dáng đứng liêu xiêu chiều bóng xế
Cần nơi nương tựa cuối nẻo đời.

Nay mình chăm mẹ giữ hiếu nhân
Nắm đôi tay nhăn chẳng ngại ngần
Là dạy cho con bài đạo đức
Gieo hạt mầm thơm gặt phúc ân

Chẳng để cho con núi bạc tiền
Chỉ mong con giữ trái tim hiền
Để mai già yếu chân mỏi gối
Cháu con dìu bước dạ an nhiên.

Ngắm nhìn con cháu biết kính nhường
Mới hiểu mình gieo đúng hạt thương
Quả ngọt ngày mai là hạnh phúc
Tâm hồn thanh thản chẳng vấn vương.

Cảm ơn các anh chị và các bạn đã cùng đọc những dòng tâm sự tận đáy lòng tôi🌺♥️

Tố Mai✍️


Lời ban biên tập:

Thật là ấm áp khi chúng ta mở ra chuyên mục này phải không chị Nhất Chi Mai

Bài viết của chị để ra mắt chuyên mục này, lời lẽ không cầu kỳ, nhưng lại chạm rất sâu vào một nơi lặng thầm trong lòng người đọc.

Điều đọng lại không phải là nỗi vất vả, mà là cách chị gọi tên nó bằng hai chữ “ngọt ngào”. Một sự lựa chọn rất đỗi dịu dàng. Bởi trong từng dòng chữ, ta không thấy sự than thở, mà thấy một người phụ nữ đang âm thầm giữ lửa, lửa của hiếu hạnh, của tình thân, của một đạo lý được truyền đi không bằng lời, mà bằng chính cuộc đời mình.

Có những đoạn khiến lòng chùng xuống rất khẽ. Hình ảnh hai người mẹ già, dáng liêu xiêu trong nắng sớm, bàn tay nhăn nheo được nắm lấy… tất cả giản dị thôi, mà như gom lại cả một kiếp người. Ở đó, tình thương không ồn ào, nhưng bền bỉ và sâu như mạch nước ngầm.

Điều đẹp nhất có lẽ không nằm ở sự hy sinh, mà ở sự bình thản. Khi chị nói mình chọn những đêm quầng thâm thay vì một giấc ngủ yên, người đọc không thấy nặng nề, chỉ thấy một sự an lòng rất sáng. Như thể chị hiểu rõ mình đang đi qua điều gì, và vì sao mình chọn như vậy.

Bài viết cũng khiến người ta nghĩ nhiều hơn về cách dạy con. Không phải bằng lời răn dạy, mà bằng cách sống. Những gì chị đang làm hôm nay, lặng lẽ thôi, nhưng lại là bài học dài lâu nhất. Một thứ gia tài không nhìn thấy được, nhưng sẽ theo con suốt cả đời.

Đọc xong, lòng thấy ấm. Một cái ấm rất chậm, rất sâu. Và đâu đó, người ta tự hỏi mình đã nắm tay mẹ đủ lâu chưa, đã kịp dịu dàng với cha mẹ khi còn có thể chưa.

Có lẽ, điều quý nhất mà bài viết mang lại không phải là cảm xúc, mà là một sự nhắc nhớ. Rằng giữa bao bộn bề, vẫn có những điều rất giản dị nhưng không thể chậm trễ … đó là yêu thương khi còn kịp.

Em cám ơn Chị vì đã viết lên những điều thật nhân văn!

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button