Thơ

Già cứ vui

Ôm anh đi nhé, già rồi đừng ngại
Để mai còn có ảnh đẹp về sau
Tim còn đập là còn yêu mãi mãi
Dẫu thời gian phủ bạc trên mái đầu

***********************
Già cứ vui

Ta hay cười bảo rằng mình đã già
Tay yếu chân run chẳng dám đi xa
Nhưng khi con gọi rủ đi đâu đó
Vợ tôi cười hỏi: “ông đi được không nà?”

Tự ái liền nên : “anh đi được chớ!”
Leo lên xe rồi, có ngại chi mô
Lên rừng xuống biển, xì , là chuyện nhỏ
Biển trước nhà mình, có khác chi đâu

Ngày nào cũng ra biển tắm hít thở
Xuống nước bơi thêm một chút có sao
Rồi ghé bè nổi ăn vài con cá
Nghe lòng phấn chấn , quên hết buồn đau

Lúc về đi qua Hòn Gầm lộng gió
Hai vợ chồng xuống chụp ảnh vài bô
“Ôm anh đi nhé, già rồi đừng ngại”
Để anh còn có ảnh đẹp làm thơ

Có vậy anh mới được làm thi sĩ
Gom chút tình này thả gió bay xa
Câu chữ vu vơ đâu cần trau chuốt
Miễn là còn giữ kỷ niệm lúc già

Ta chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa
Vui được ngày nào, ta cứ vui thôi
Mai kia lỡ hóa mây bay gió cuốn
Cũng đã cùng nhau trọn một kiếp người

Già thì già đó, có sao đâu nhỉ
Đôi chân này chưa chịu đứng yên đâu
Tim còn đập là cứ yêu mãi mãi
Dẫu thời gian phủ bạc trên mái đầu

Ngẫm lại đời người như sương với khói
Đến rồi đi, chẳng ở được bao lâu
Rồi một ngày ta nằm nhắm mắt lại
Mỉm cười ra đi… như lá thay màu

Vạn giã, 4/5/2026

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button