Ừ thôi ngủ trong quên lãng

Ừ thôi đành ngủ, trong quên lãng
Thăm thẳm, ừ đêm dưới nguyệt tà
Thức tỉnh bao lần rồi vẫn thế
Sương buông lành lạnh, trắng hiên nhà
Ừ gió lùa qua từng kẽ vắng
Lạnh như tay chạm buổi chia phôi
Nghe tim rạn vỡ trong im lặng
Một tiếng mà thôi, hóa suốt đời
Ừ bóng người xưa, giờ tắt lửa
Câu thề theo khói khuất phương trời
Ta ngồi đếm lại từng hơi thở
Mỗi nhịp là thêm, một lẻ loi
Ừ rượu không say, lòng đã gục
Gục vào khoảng trống rất quen tên
Gọi mãi một người không đáp lại
Chỉ nghe đêm vọng, tiếng mình quên
Ừ ngõ xưa giờ, rêu phủ kín
Dấu chân ai cũ đã hao mòn
Ta đi lạc giữa miền ký ức
Chạm đâu cũng thấy, lệ hoàng hôn
Ừ có những điều, không thể vá
Như tim đã vỡ tự bao giờ
Như tên một người, không dám gọi
Sợ chạm vào là, nát giấc mơ
Ừ thôi đành ngủ, trong quên lãng
Mặc mộng tàn phai, mặc cuộc đời
Nếu mai tỉnh dậy không còn nhớ
Có lẽ ta vừa, mất mát thôi ..
Miên Hanh; 05.5.2026.



