Thơ

Sài Gòn, mưa và tôi

Sài Gòn mưa, chuyện của trời
Liên quan gì nhỉ, mà người ngẩn ngơ?
Hàng me ướt, hàng me khô
Lá lưa thưa rớt mơ hồ
em – tôi…

Sài Gòn nắng, cũng bồi hồi
Bâng khuâng tà áo gãy đôi khung trời
Người đan mộng
giọt mưa rơi
Hình như…
tôi nợ
một lời ru em?

Sài Gòn…
mưa, nắng rối ren
Buồn vui bất chợt lệ hoen phố chiều
Lối về sũng ướt buồn hiu
Nghe như đau đáu, một chiều…
vỡ toang

Trăm năm…
cát bụi vẫn còn
Mà sao ta… với Sài Gòn
như… xa.

Vọng Thanh

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button