Hương xưa

Em về tìm lại hương xưa
Tìm trong kỉ niệm những trưa nắng tròn
Đi trên lối cũ đường mòn
Hàng tre rợp bóng vẫn còn y nguyên
Về đây giữa lúc chiều nghiêng
Quay về quá khứ một miền xa xôi
Chung trường chung lớp chung đôi
Tuổi thơ ngày đó xa rồi còn đâu
Xa anh ôm mối tình sầu
Để em thương nhớ dài lâu tháng ngày
Hôm nay em trở về đây
Tìm trong kỉ niệm những ngày tuổi thơ
Một thời son trẻ dại khờ
Một miền quá khứ mộng mơ một thời
Ngày xưa anh rất tuyệt vời
Đẹp trai vui tính từng lời gửi trao
Em hằng cứ mãi ước ao
Nên duyên chồng vợ gửi trao nụ hồng
Trầu cau không thắm tình nồng
Để em đành phai má hồng nhạt phai
Bính Trần
__Lơi Bình Ngọc Cẩm:
Bài thơ “Hương Xưa” của tác giả Bính Trần mang vẻ đẹp dịu dàng của một cuộc trở về — không phải trở về bằng bước chân, mà bằng ký ức và nỗi nhớ.
Từng hình ảnh quen thuộc như con đường mòn, hàng tre rợp bóng, buổi trưa nắng cũ… hiện lên giản dị mà thấm đẫm tình quê, gợi lại cả một miền tuổi thơ trong trẻo đã lùi xa theo năm tháng.
Điều chạm đến lòng người chính là nỗi tiếc nuối rất đời thường: tình yêu từng nhen nhóm giữa tuổi trẻ hồn nhiên nhưng không thành duyên phận.
Cái buồn trong bài thơ không nặng nề mà nhẹ như làn gió chiều, mang theo chút ngậm ngùi của người quay lại chốn xưa để nhận ra mọi thứ vẫn còn đó, chỉ có thời gian và con người là đổi khác. Những ước mơ trầu cau, lời hẹn ước ngày nào giờ chỉ còn là dư âm, để lại trong lòng người con gái một khoảng trống dịu buồn nhưng rất đỗi chân thành.
“Hương xưa” vì thế không chỉ là ký ức của một mối tình, mà còn là hương của tuổi trẻ — thứ hương không thể giữ, chỉ có thể mang theo suốt cuộc đời như một miền thương nhớ.
Bài thơ khẽ lắng lại ở cảm giác phai nhạt của nhan sắc và thời gian, nhưng chính trong sự phai ấy lại ánh lên vẻ đẹp của tình cảm đã từng rất
thật, rất trong — một mảnh ký ức tuy xa mà vẫn âm thầm tỏa hương trong lòng người ở lại.



