Ẩm thực

Khóa “thiền ăn” chữa lành cho những ngày chênh vênh

Có những món ăn không phải để no lòng. Chúng xuất hiện trong cuộc đời này không mang sứ mệnh lấp đầy những chiếc bụng đói, mà để xoa dịu, vỗ về và nuôi dưỡng những khoảng trống trong tâm hồn. Đó là món ẩm thực của sự nhẫn nại, buộc con người ta phải dừng lại, hạ chiếc tôi vội vã xuống để đổi lấy một khoảng lặng bình yên giữa thế giới ồn ả ngột ngạt này. ỐC RUỐC ( hay ốc lể) Quy Nhơn chính là món quà kỳ diệu như thế, đó là món ăn chữa lành cho những ngày chênh vênh, món ăn của những kết nối chân thật và của một trái tim biết học cách sống chậm lại.

Tôi nhớ lúc còn trẻ, có những ngày, tôi thấy mình kiệt sức giữa vòng xoáy của cuộc sống mưu sinh. Những công văn báo cáo dồn dập, những tin nhắn không hồi kết và nhịp sống hối hả đời thường…khiến tâm trí tôi lúc nào cũng như một sợi dây đàn căng chặt. Những lúc như thế, tôi chỉ thèm được trở về Quy Nhơn, tìm đến một góc quán cóc quen bên bờ biển, gọi một đĩa ốc ruốc đỏ rực vị sả ớt để tự ban tặng cho mình một tấm vé quay về với sự tĩnh tại.

Ngay từ cách chế biến, ốc ruốc đã là một nghi thức định tâm đầy tỉ mẩn. Thứ ốc ngậm cát ấy phải được nâng niu, tắm mình trong nước vo gạo cả buổi trời để thong thả “le lưỡi”, nhả sạch chút muộn phiền của đại dương. Người nấu chẳng thể vội vàng. Nước phải sôi sùng sục, trút ốc vào thật nhanh để sốc nhiệt; chỉ cần già lửa một phút, thịt ốc sẽ thụt sâu vào trong, khước từ mọi sự kiên nhẫn. Để rồi khi vừa vớt ra còn nóng hổi, một chút sả băm, lá chanh xắt mảnh và ớt bột đỏ rực được xóc trộn đều tay, đánh thức hương thơm nồng ấm của đồng nội quyện chặt lấy cái mặn mòi của biển cả, tạo nên một sự quyến rũ dung dị đến nao lòng.

Nhìn đĩa ốc ruốc nhỏ bé như những chiếc cúc áo, mang trên mình chiếc vỏ cườm lấp lánh sắc màu của đại dương, tôi hiểu rằng mình đã bước vào một thế giới hoàn toàn khác, thế giới khước từ mọi sự vội vàng. Bởi với ốc ruốc, một cái tâm nóng nảy, một bàn tay hấp tấp sẽ ngay lập tức làm gãy chiếc gai lể, làm đứt đoạn thân ốc, hoặc khiến chiếc vỏ nhỏ bé tuột khỏi tay khi chưa kịp chạm vào phần thịt ngọt ngào bên trong.

Nhón một con ốc nhỏ, ta tự bắt buộc mình phải thả lỏng đôi vai, đưa bản thân vào trạng thái chánh niệm trọn vẹn. Mắt phải nhìn rõ từng đường xoắn cườm, tay khẽ khàng đưa mũi gai chanh vào miệng ốc, nương theo vòng xoáy để nhón lấy phần thịt bé tẹo thấm đẫm vị sả ớt cay nồng, mặn mòi vị biển, đưa vào miệng nhấm nháp nhẹ, hít hà, chắp chắp rồi nuốt, ôi chao là ngon.

Triết lý chữa lành của món ốc ruốc chưa bao giờ nằm ở đích đến. Phần thịt ốc nhận về sau ngần ấy công sức, tỉ mẩn dẫu chỉ bé tí như một hạt gạo, nhưng giá trị lại nằm trọn vẹn trong từng khoảnh khắc lể ốc. Nương theo cái xoay nhẹ của ngón tay trên đường cong vỏ cườm, tôi thấy mình như đang gỡ bỏ từng nút thắt, xoa dịu những khúc mắc và buông xả mọi âu lo vô hình chất chứa trong lòng. Ngay lúc này, những lao xao về quá khứ hay tương lai đều lùi lại phía sau, nhường chỗ cho sự hiện diện thuần khiết của bản thân ngay trong phút giây hiện tại.

Đặc biệt, đĩa ốc ruốc này có một ma lực kỳ diệu, đó là nó triệt tiêu hoàn toàn sự hiện diện của những chiếc màn hình vô cảm. Đôi tay bận giữ ốc, bận xoay gai lể, đôi mắt đã phải chăm chú nhìn vào miệng vỏ nhỏ xíu, ta tuyệt nhiên không còn một kẽ hở nào để chạm vào chiếc điện thoại.

Chính sự “bất tiện” cố ý ấy lại khơi mở một không gian chữa lành tuyệt diệu. Ăn ốc ruốc là phải “làm bà tám”, cái từ ngữ quê kiểng dẫu mộc mạc nhưng gói gọn cả một trời thương mến qua những cuộc chuyện trò rôm rả, chẳng đầu chẳng cuối mà đong đầy sợi dây kết nối. Khi đôi tay kiên nhẫn lể, đôi mắt thỉnh thoảng lại ngước lên tìm nhau, những câu chuyện cứ thế tự nhiên tuôn chảy như dòng suối nhỏ. Ngay vào khoảnh khắc tâm an ấy, bao gánh nặng trĩu vai của cuộc sống mưu sinh tựa hồ đều hóa mây khói, khẽ khàng tan biến.

Tiếng lách cách của vỏ ốc chạm nhau hòa vào thanh âm của tiếng cười, quyện cùng tiếng sóng vỗ rì rào, dệt nên khúc ca của một sự sống đích thực. Khi thế giới ảo lùi lại phía sau những màn hình tắt lịm, chỉ còn những con người bằng xương bằng thịt đang trọn vẹn hiện diện, mượn món quà của đại dương làm nhịp cầu vỗ về và sưởi ấm tâm hồn nhau sau những ngày giông bão.

Khi nắng chiều dần buông trên biển Quy Nhơn, đĩa ốc ruốc cũng vơi dần, để lại một ngọn tháp nhỏ từ những chiếc vỏ cườm rỗng lấp lánh sắc màu trong ánh hoàng hôn. Ngọn tháp ấy cao lên bao nhiêu thì lòng tôi lại nhẹ bấy nhiêu. Tôi chợt mỉm cười nhận ra tâm mình đã được dọn dẹp sạch sẽ từ lúc nào. Sự ngột ngạt, bức bối của những ngày trước đó đã tan theo bọt sóng.

Ốc ruốc Quy Nhơn không phải là món ăn của thế giới vật chất mưu cầu sự no nê, mà là món quà của tâm tưởng, một nét chạm đầy tinh tế của biển cả vào phần sâu kín nhất của tâm hồn. Giữa dòng đời vạn biến, việc tự dành cho mình một khoảng lặng bên đĩa ốc nhỏ nhoi chính là cách tôi trân quý và vỗ về bản thân.

Nếu một ngày ai trong chúng ta bỗng thấy lòng mình chênh vênh, hay mỏi mệt vì nhịp sống ngoài kia cứ cuốn đi quá vội, hãy tự thưởng cho mình một chiếc vé bước vào khóa “thiền ăn” dung dị này ở phố biển Quy Nhơn nhé. Hãy nhẹ nhàng buông chiếc điện thoại xuống, ngồi lại thật gần bên những người thương yêu, cùng bao quanh một đĩa ốc ruốc nưng nức khói sả ấm nồng và hãy lắng nghe tiếng lách cách thân thương của vỏ ốc cườm, hãy cảm nhận cái chạm tay khẽ khàng khi thò tay vào tô ốc và những cuộc “tám chuyện” chân tình không đầu không cuối…Để rồi, khi những vụn vỡ trôi theo bọt sóng và ngọn tháp rỗng khép lại buổi hoàng hôn, bạn sẽ nhận ra lòng mình đã được vỗ về, nhẹ bẫng tự lúc nào.

Bước ra khỏi khoảng lặng thanh tịnh ấy, chúng ta lại có đủ năng lượng, sự điềm tĩnh và lòng bao dung để tiếp tục yêu thương, tiếp tục bước đi trên hành trình dài rộng của cuộc đời với một trái tim biết sống chậm, biết trân quý những an yên nhỏ bé nhưng sâu dày.

Cảm ơn các anh chị và các bạn đã đọc♥️🌺

Tố Mai✍️

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button