Thơ
Chiều phù hư

Mấy mươi năm
ta
độc hành lữ thứ
gối mỏi chân mòn mệt lử miệt mài xa
vẫn cố níu một điều không thể giữ
kẻ trôi sông lạc chợ giữa quê nhà ?
Mấy mươi năm
chiều kia ngồi tư lự
con chữ nhà nghèo vất vưởng phía trời xa
ta cứ ngỡ trên ngai là thiên tử
tự chửi mình thơ bỗng hoá thành ma
Chiều xô lệch
nghiêng
tà huy bóng nắng
soi mặt mình thinh lặng khúc trầm ca
cột cọng rơm níu một thời xa vắng
đêm nguyệt rằm ta chột dạ quỳnh hoa
Đời cứ thế hoá ra là như thế
đi hay không hoang vỡ cuộc ta bà
đừng cố níu chiều qua không còn nữa
hứa làm gì
vạn lần hứa rồi xa
Đêm qua lặn đáy trầm hà
mò kim tìm lại bữa ta làm người
trăm năm
nhỡ
cuộc rong chơi
hà hơi chi mãi lãi lời…nhân gian ?
d u y p h ạ m



