
🍀 Lướt Facebook, đọc truyện, đọc thơ văn, và đọc luôn cả những tin chiến sự. Tự hỏi, sao con người cứ muốn đánh nhau, giết nhau? Cuối cùng là vì cái gì, hay chỉ là tham vọng làm bá chủ, thoả mãn cái tôi mà bao nhiêu máu đổ thịt rơi.
Nỗi khát khao hoà bình luôn hiện hữu trong lòng những người dân vô tội. Đâu ai muốn giết người, đâu ai muốn chết? Đâu ai muốn xa rời người thân, đâu ai muốn từ bỏ ước mơ và khát vọng sống?
🍀 Tôi chợt nhớ đến bài thơ viết về đêm thơ Văn khoa Cần Thơ năm ấy, trước 75. Viết về những người bạn không biết tên, không quen, đã gục ngã trên chiến trường. Họ không muốn chết nhưng phải chết, oan ức.
🍀 Bài thơ này, tôi đặt nhiều tựa bài theo từng cảm xúc khi đọc lại. “KHÁT VỌNG HOÀ BÌNH”, “GIẤC MƠ HÒA BÌNH”, “ANH!” …và chỉ viết cho riêng mình đọc. Giờ già rồi, muốn chia sẻ cảm xúc một thời tuổi trẻ của mình đến với mọi người. Cũng có nghĩa là, chiến tranh chưa bao giờ chấm dứt trên thế giới này, và khát khao hoà bình vẫn luôn cháy bỏng trong chúng ta – những người mong muốn có được những phút giây an lành hạnh phúc.
🕊️ GIẤC MƠ HOÀ BÌNH 🕊️
Đêm nằm nghe tiếng súng
Trăn trở giấc – chập chờn
Như thấy người chiến sĩ
Gục nằm bên hố bom.
Từng ngày – vẫn từng ngày
Súng nổ – và súng nổ
Máu rơi – và máu rơi
Biết bao giờ chấm dứt?
Hoà bình đang ở đâu?
Sao tìm hoài chẳng thấy
Đêm chợt bừng pháo sáng
Xé tan cảnh bình yên.
Bao giấc ngủ cô miên
Tiếp nối – và tiếp nối
Cái chết chẳng toàn thây
Nên hồn không siêu thoát.
Từ những nấm mộ hoang
Lập lòe bao đốm lửa
Có phải hồn chiến sĩ
Khóc cảnh nước nhà tan?
Tìm đâu những chiều vàng
Tay cầm tay thân ái
Trong sân trường đại học
Anh sống đời sinh viên.
Anh ra đi vĩnh viễn
Mà hồn vẫn dật dờ
Giữa bao nhiêu bè bạn
Như còn nghe tiếng thơ.
Thơ anh đầy nhựa sống
Sao anh vội đi xa?
Thơ anh còn đây mà
Ước mơ và khát vọng!
Tiếng thơ đêm lồng lộng
Nhập vào hồn người nghe
Hình như ai gọi khẽ
“Hoà bình ơi! Hãy về”.
Đầu súng và lưỡi lê
Đêm trăng và hoa sứ
Anh vẫn yêu hoa sứ
Nhưng phải cầm lưỡi lê.
Sống trong cảnh chiến tranh
Cái yêu không chọn được
Cái ghét không bỏ được
Còn biết làm sao hơn?
Giảng đường trường Đại học
Không còn chỗ cho anh
Áo thư sinh màu trắng
Anh xếp lại, để dành.
Từng lớp người ra đi
Bao nhiêu người gục ngã?
Tôi viết bài thơ nhỏ
Khóc tưởng niệm đêm trăng…



