Thơ

Biết bao giờ tim thôi nhung nhớ

Biết bao giờ tim thôi nhung nhớ
Nét môi cười bên ánh chiều rơi
Ly cà phê góc buồn nghiêng phố
Ru cung nhạc vọng tiếng ai mơ

Chiều hôm ấy tóc mềm trong gió
Khẽ chạm vai mà ngỡ trăm năm
Mắt em biếc như trời tháng hạ
Cho hồn anh say đắm âm thầm

Con phố nhỏ ngập đầy hoa nắng
Bước chân mình chung một lối quen
Em nghiêng nón, môi cười e ấp
Nghe mùa yêu vừa chớm bên thềm

Anh còn nhớ bàn tay rất khẽ
Đan vào nhau trong buổi chiều vàng
Dòng sông lặng soi đôi bóng nhỏ
Chở tình đầu trôi giữa mênh mang

Rồi mây trắng vô tình qua ngõ
Mùa yêu xưa theo gió xa dần
Chỉ còn lại tim gầy nỗi nhớ
Như hương hoa còn đọng cuối sân

Những canh vắng nghe mưa gõ cửa
Anh tìm em trong giấc mơ đêm
Trăng lặng lẽ nghiêng vai tri kỷ
Như cùng anh thao thức gọi tên

Và những buổi hoàng hôn rất lạ
Mây cũng buồn như thể nhớ ai
Anh đi giữa phố đông nghiêng ngả
Vẫn tìm em trong mỗi hình hài

Biết bao giờ tim thôi nhung nhớ
Thôi gọi tên trong những đêm dài
Thôi lặng ngắm mùa thu qua ngõ
Thôi mong người trở lại hỡi ai ..

Miên Hanh; 05.6.2026

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button