Thơ
Ta và miền kỷ niệm

Hiên ngoài mưa lất phất
Gió lành lạnh sương ơi
Ký ức không xóa nổi
Một ánh mắt xa rồi
Ngày ta còn chung lối
Mây xanh cũng mỉm cười
Tưởng duyên là mãi mãi
Nào ngờ sóng xa xôi
Chiều nay ngang phố cũ
Nghe lòng bỗng nghẹn lời
Kìa hàng cây ngóng đợi
Sao bóng người lẻ đôi
Bao lá thư năm ấy
Úa màu theo ngược xuôi
Tên người trên trang giấy
Nhòe theo ánh chia phôi
Đêm dài bên cửa sổ
Lặng nghe tiếng mưa rơi
Mới hay điều đau nhất
Là nhớ một người thôi
Có những lần quên lãng
Để lòng ta thảnh thơi
Nhưng càng tìm lối thoát
Bóng hình lại đầy vơi
Ta và miền kỷ niệm
Giữa khoảng lặng cuộc đời
Mà sao tay trống vắng
Níu hoài phút chơi vơi
Hiên ngoài mưa lất phất
Sương lạnh buốt hồn ơi
Ta ngồi cùng nỗi nhớ
Thương lắm dáng chân trời ..
Miên Hanh; 07.6 2026.



