Bàn thành tứ hữu

Quê tôi đó
con dốc dài rải đá
con dốc mang tên một người đàn bà
câu chuyện tình buồn như không thể buồn hơn
con dốc dệt nên những bài thơ bất tử
nơi trú ngụ một linh hồn chưa bao giờ ngủ yên của gã phù thuỷ ngôn từ.
Quê tôi đó
hơn nghìn năm dáng Chàm tháp cổ
gạch cù mòn lở lói với trơ gan
đêm bóng nguyệt bầy đàn dơi treo ngủ
thảng thốt giật mình tiếng tru tréo âm binh
đất đá ong trở thành khô khốc lệ
điêu tàn ơi
bóng tháp đổ điêu tàn
câu thơ vẽ dung nhan chàng tráng sĩ
không Dịch Thuỷ giang cũng chẳng thấy ngày về .
Quê tôi đó
đêm rằm trăng không nghe tiếng quạ
câu Đường thi trở dạ suốt bao thu
câu Đường thi cầm tù con chữ
hai mấy năm chực chờ đêm phóng thích
tiếng quạ kêu buồn trăng ngủ giấc Côn giang
làng Thuận Nghĩa dấu chân chàng thi sĩ
nhìn sông quê mà ngỡ bến Tầm Dương
gửi tấm thân trong huyệt mộ thơ Đường.
Dòng sông ấy chảy xuôi về hạ bạn
bến Trường thi con chữ tìm về
trống tràng thành đồng vọng khúc sông thơ
chàng kị mã dừng chân đứng bên bờ nốc rượu
rót về đâu hỏi mãi rót về đâu ?
quê tôi đó
bến không
nằm đợi khách
mặc thuyền neo lau lách gió thu sang
Bìm bìm mặc áo triêu nhan
cuốc kêu lẻ bạn trăng bàng bạc đau
tiếng quê vọng tuốt giang đầu
múc sông mùa lũ rửa câu bạc lòng
d u y p h ạ m
* Bàn Thành Tứ Hữu là nhóm thơ Bình Định gồm 4 người bạn: Hàn Mặc Tử, Yến Lan, Quách Tấn và Chế Lan Viên rất nổi tiếng trên thi đàn của TK trước .



