Tùy bút

Một thời đã qua

(Bài Viết Số 16-2026)

Chủ Đề: Một Thời Đã Qua

Hàn Tuấn viết tản văn này khi đã có một thời gian ngắn 4 ngày ăm ắp những cuộc gặp và nụ cười của bao nhiêu người bạn xưa. Có bạn đã gần 60 năm mới gặp lại.

Đúng là “dòng đời như mộng”, có những khoảnh khắc của đời người đi qua, cứ ngỡ như là giấc mộng!

Khi đã bước qua cái tuổi “chớm già”, huốt bảy mươi, mới thấy trân quý những khoảnh khắc bên các bạn bè đã có một thời trải qua tuổi trẻ.

Hàn Tuấn rất tâm đắc với câu thơ của Cố Hòa Thượng Tuệ Sỹ: “Cười với nắng một ngày sao chóng thế”*

HT như được sống lại một thời tuổi trẻ, bên các Bạn đồng môn Trung Học và Đại Học, khi có dịp gặp gỡ nhau nhân kỳ Đại Hội Thụ Nhân hiếm có lần này tại Nam Ca Li.

“Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ
Bụi đường dài gót mỏi đi quanh”*

Những người bạn xưa, giờ tóc ai cũng bạc, mà nếu có màu tóc đen thì do nhuộm, hiếm ai đã U-80 mà tóc còn đen!

Có những người xa quê hương, và đã sống phần đời còn lại ở quê hương thứ hai do mình chọn, trong đó có HT:

“Quê người đành gửi thân trăm tuổi
Cuộc thế mong gì nợ bốn phương “

(Thượng Tân Thị)

Chao ôi, biết mình có sống đến trăm tuổi, mong còn nhiều lần gặp gỡ bạn bè xưa nữa hay không?

Qua đi một kiếp long đong
Bình tâm ai biết tấc lòng về mô
Hiểu rằng chốn ấy hư vô
Thôi thì ta cứ “xô bồ” với ta!

(Hàn Tuấn)

Bởi vì khi đến cái tuổi của “hoàng hôn” thì không biết có còn cơ hội để gặp lại nhau, mà đã nhiều lần nhận được tin “xa rời cõi tạm” của bạn mà chắc lưỡi cho chính mình!

“Tuổi tụi mình là tuổi của hoàng hôn
Mất một đứa là mất luôn quá khứ
Một đoạn đời đã ghi dấu tau, mi
Gặp được nhau, hãy giữ dùm đừng phí…
Từng giọng nói nụ cười năm tháng cũ
Hẹn ngày về, nhắc lại chuyện ngày xưa”

(Hàn Tuấn- Uống Đi Mi)

Thời gian bên nhau cùng với những người bạn xưa rồi cũng phải tạm biệt, từ giã nhau…cùng hát bài ca “Tạm Biệt”:

“Giờ đây anh em chúng ta cùng nhau giã từ lòng còn lưu luyến
Cách xa nhưng ta hằng mong rồi đây có ngày còn được gặp nhau.”

Nắm tay nhau, ôm hôn và xiết chặt vòng tay, vỗ vào lưng từng đứa mà mắt nhìn nhau xiết bao lưu luyến!

HÀN TUẤN

Ghi chú:

* Trích từ bài Thơ: “Khung trời cũ” của Cố Hòa Thượng Tuệ Sỹ:

“Đôi mắt ướt tuổi vàng khung trời hội cũ
Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang
Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ
Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn

Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở
Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan
Cười với nắng một ngày sao chóng thế
Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng

Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ
Bụi đường dài gót mỏi đi quanh
Giờ ngó lại bốn vách tường ủ rũ
Suối rừng xa ngược nước xuôi ngàn!”

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button