Thơ
Chiều Nha Trang
Em một mình dạo phố biển thênh thang
Thiếu một bàn tay chiều nay không nắm
Biển vẫn xanh vẫn ngọt ngào say đắm
Ôm vào lòng bờ cát trắng Nha Trang…
Gió tự nơi nào lơi lả mái tóc em?
Tháp Trầm Hương toả ngạt ngào trong nắng
Người ở đâu sao cứ hoài xa vắng?
Bởi thiếu anh – nên biển bỗng hóa dài…
Hòn Chồng bơ vơ đợi dấu chân ai?
Thương Hòn Vợ chờ ngàn năm không mỏi
Yêu vô bờ mà quặn lòng không nói …
Chỉ xanh thôi, lặng lẽ trọn một đời.
Chiều một mình nhớ quá Nha Trang ơi!
Xin con sóng hãy về nơi xa ấy
Kể chuyện tình với đạị dương vĩ đại
Rằng có một người đang ngóng đợi phía chân mây…
NT 18/6/2026



