Truyện ngắn

Ba tôi

Thường viết về MẸ dễ dàng hơn vì con cái gần gũi mẹ ,thấy rõ sự chăm sóc vất vả cùng những hy sinh lo lắng cho con .

Với tôi, ba chỉ có nụ cười và trào lộng mà ít người ngờ tới. Nếu bạn đọc tiếp tôi sẽ chứng tỏ điều nầy.Ba cũng không lam lũ mà lúc nào cũng bóng láng với mái tóc chãi theo kiểu Út Trà Ôn con ruồi đậu cũng trợt té. Quần tây, áo sơ mi ngắn tay ủi phẳng phiu cùng chiếc xe đạp sáng loáng không chút bụi bẩn. Ba ra đường với phong thái đàng hoàng , tự tin. À ! Cùng với nụ cười nở trên môi thường trực.

Ba vui tính, hài hước nên đám cưới , đám giỗ chủ nhân cố mời cho được Hai Phước hát góp vui bài vọng cổ ” Tình anh bán chiếu “. Thầy Đội là nick name của ba. Ai làm Ty Điền Địa từ 1960 đến 1975 đều biết tại sao ba có biệt danh nầy. Ngay cả Trưởng ty cũng gọi vậy dù ba chỉ là nhân viên đo đạc bình thường và sau là nhân viên văn thư..

Ba tôi đặc biệt không hút thuốc , không rượu chè,.không bài bạc .Thỉnh thoảng trúng số đề là dẩn vợ con đi xem phim ở rạp Định Tường, ghé tiệm kem Duyên Thắm .Con nhà nghèo được ngồi ghế bọc da êm ái , múc muỗng kem mát rượi 3 màu cho vào miệng, sau cùng được uống ly nước bạc hà xanh xanh thơm thơm.Hỏi sao không khoái tỉ tê. Có khi ba đi đâu chơi về trễ mang về 4 ổ bánh mì Phi Long giòn rụm gói bằng giấy trắng phau .Bên trong bơ béo ngậy và thịt nguội thơm phức. Ba đứa con ăn hết mà còn thèm với lời hứa hẹn ” Lãnh lương ba mua cho ăn nữa. Mà phải ráng học giỏi nghen “.

Dù lương không nhiều ba vẫn đặt phần thưởng khuyến khích sự học của 3 chị em. Đạt bảng danh dự từ hạng nhất đến hạng ba là khá rủng rỉnh. Từ hạng 4 đến hạng 10 có khuyến khích. Có lẽ nhờ vậy mà 3 chị em học khá tốt dù không ai kềm cặp.

Tôi là chị hai mà hoc dở hơn 2 em .Năm lớp nhất tôi lãnh thưởng hang ba, em trai hạng nhất và em gái hang nhì .Ba tôi chở 3 đứa con về bằng chiếc xe đạp cà tàng ai thấy cũng trầm trồ.. Có lần ba sai tôi mang rau mồng tơi trồng ở nhà tốt tươi to bằng bàn tay người lớn biếu sếp. Qua bữa sau ba tôi về kể ” Thầy năm khen con quá. Nói mày xinh mà lễ phép, hoc giỏi. Tao khoái ghê” ” Ba cười thật sãng khoái.

Vậy mà con gái ba thi đệ thất rớt lạch ạch . Sáng ngày thi tuyển đệ thất lần 3, ba chở tôi đi thi và đưa một cái bịch ny lon gói gọn gàng , sạch sẽ. Ba nói ” Cầm dùm cho ba.Lần nầy nhất định con phải đậu vô LNH nghen .Bùa hên đó”.Chở tôi gần tới trường, ba dừng lại một đống rác to biểu ” Liệng cái gói đó đi ” Tôi ngơ ngác. Ba hối ” Mau đi ..Tới giờ thi rồi. Cố gắng đậu vô trường công nghen con ”

Thi xong, tôi hỏi gói gì? Ba cười tủm tỉm và nói ” Chờ kết quả đậu nói luôn”. Sau khi có kết quả đậu ba nói ” Con chỉ biết là mang bỏ đi xui xẻo, không tốt đẹp. Biết vậy đi “.

Tôi có tật ham tiền khi còn nhỏ.Hôm đó trong tô canh có một con sâu rau nổi lềnh bềnh. Ai cũng sợ, ba vớt ra cười nói :

– Sâu nấu chín ăn bổ. Ai dám ăn ba cho 2 đồng .

Tôi đồng ý và trộn con sâu vào cơm ăn luôn. Ba chung tiền và đặt biệt danh “Cô gái ăn sâu “.Cha con tôi hỏng giống ai hén?.

Tôi có tánh tin người. Ba thường nói ” Tin người có ngày hối hận không kịp nghen con”. Bàn hoc của tôi ngay cửa sổ .Ba nói ” Sợ ma mà ngồi học chổ đó ” Tôi trả lời hùng hồn “Mát mà ba.Nhìn trăng sao làm thơ luôn”. Ba cười gật gù không nói..

Một buổi tối không trăng sao , tôi ngồi học bài ,cây bút bi rớt xuống đất, tôi cúi xuống nhặt .Ngẫng lên, ôi trời đất quỷ thần ơi! Một cánh tay đen thui.. Vâng ! Một cánh tay đang thò vào phe phẩy qua lại. Tá hỏa tam tinh tôi la lớn ” Má ơi”, rồi té một cái bịch. Trong lúc đầu óc lơ mơ, tôi nghe tiếng ba ” Tỉnh lại. Giỡn chút vậy mà xĩu.” Tiếng má gắt gỏng ” Già không nên thân “..

Ba đứa con đều hoc hành đàng hoàng bằng đồng lương còm cỏi của ba và nhọc nhằn buôn bán của má..Ngày lãnh lương đầu tiên tôi mua tặng ba chiếc cravate màu cafe sữa. Ba thắt được 3 lần khi đi đám cưới thì đến 1975 xếp xó..

Ba vẫn còn đi đo đạc vùng sâu nên má kêu ba nghỉ làm phụ buôn bán và làm nội trợ.Ngày nào cũng thế, 4 giờ khuya chở má ra chợ dọn hàng 6 giờ về . Bảy giờ thay quần áo tươm tất đi café với bạn, 9 giờ đến chợ xách giỏ về nấu ăn. Ba nấu ăn ngon, gọn gàng và sạch sẽ vì hồi nhỏ bà nội cho giúp việc nhà giàu, được chủ dạy chữ , dạy nếp ăn nếp ở..

Một người đàn ông cao 1m8 nặng 75 kg vui vẻ, hài hước thì bảo sao phụ nữ không thích. Ba tôi hào hoa có nhiều bà nhưng không phụ bạc vợ con. Đó là lý do má tôi không ghen mà chú tâm lo cho các con học hành nên người . Ba bị tai biến nhẹ năm 1996 và mất năm 2000 sau tai biến lần 3 , sống đời thực vật 8 tháng. Theo tôi không gì đau khổ khi nhìn một cặp mắt lờ đờ, một con người mà không biết vui, buồn ,tức , giận. Và thân thể héo khô chỉ còn da bọc xương. Má tôi mỗi lần đi bán về hay nói ” Kệ, ổng sống là vui “. Nhưng tôi lại sợ nhìn ba héo úa như một cây khô cạn nước.

Ba ra đi thanh thản ngày 19al Mậu Thìn ,năm tuổi của ba sau Tết khoảng tháng 2 năm 2000 ..Vĩnh biệt ba ..

Nguyen Thien Luong

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button