Thơ

Ngang mùa

Cứ mỗi lần có ai đó nhắc đến Huế là trái tim tôi chợt ùa về với muôn vàn cảm xúc. Có lẽ Huế là một vùng đất để lại ấn tượng sâu sắc nhất và đặc biệt chăng? Hay chỉ là chút bụi thời gian còn đọng trong kí ức cuộc đời…?

Nhưng dù gì đi nữa, với tôi… Huế rất đẹp, và có nhiều kỉ niệm. Huế không như các vùng miền khác, không phù phiếm xa hoa, không kiêu sa như Đà Nẵng, Sài Gòn hay Hà Nội… Người ta có thể đến Huế một lần rồi đi, đi như những cơn mưa chiều lặng lẽ. Nhưng riêng tôi, Huế vẫn là một thứ gì đó rất lắng đọng, rất sâu xa, và ý nhị.

Tôi đã từng đi qua nhiều vùng miền, mỗi vùng miền, đều mang những dấu ấn rất riêng. Và Huế… cái riêng ấy rất đặc biệt. Nó cứ đắm mãi theo thời gian năm tháng ngự trị trong tôi, không hề mai một, cũng không mộng mị hoang tàn, mà nó giống như một người con gái duyên dáng hiền thục trong tà áo dài tim tím thướt tha, dịu dàng, đằm thắm thủy chung. Cũng như dòng sông Hương đó vậy, vẫn chảy, vẫn lững lờ con nước ấy…

Nhưng rồi… cứ sâu lắng lạ và miết ngọt trong bờ ký ức của tôi. Vì thế, nói về Huế thường không cần nhiều lời, chỉ cần ai đó gợi lại một chút hoài niệm là đủ để cho ta thương, đủ cho ta nhớ… Dù trên chặng đường ta bước đi, có đôi khi chông gai trắc trở, không bằng phẳng. Và có những người… “ta không thể gặp lại trên chặng đường, nhưng dù trước hay sau, đó cũng là cái duyên, tôi cũng sẽ cảm ơn họ. Vì họ mang đến cho tôi hạnh phúc tuy là ngắn ngủi”, nhưng vừa đủ chạm để luyến lưu, để vấn vương, cũng giống như Huế vậy…

Huế như một thoáng khói sương

Thế mà neo cả dặm trường nhân gian

Sông Hương còn chảy dịu dàng

Thì câu thương Huế vẫn mang theo người.

Vâng! Cho phép tôi được gửi chút tâm tư hoài niệm… Một chút thôi NGANG MÙA, để thương Huế, giống như thương em, dù mối tình đã đi xa…

NGANG MÙA

Anh về ngang ngõ mùa thương Huế
Mưa phủ dòng Hương một dáng chiều
Con nước lặng trôi buồn trầm mặc
Nỗi niềm mấy bận bóng liêu xiêu.

Thành nội chắc giờ xanh rêu phủ?
Hồn xưa hương khói vọng trăm năm
Tiếng chuông rõ xuống chiều Thiên Mụ
Rót xuống hồn ai một giọt đằm.

Tràng Tiền mấy nhịp, chừ ai nhớ?
Còn lưu luyến mãi bước chân qua
Áo tím nào bay nghiêng trong gió
Ta còn mấy đoạn nhớ thương xa.

Anh còn thương Huế nhiều lắm đó!
Núi Ngự, dòng Hương một dáng hiền
Một miền thổ cổ trời nhung nhớ
Một Huế dịu dàng ở trong tim.

Mai mốt anh về thương lại Huế
Em đừng bẽn lẽn nón che nghiêng
Cứ thương như buổi chiều Vỹ Dạ
Và nắng xôn xao một chữ huyền.

Như Phá Tam Giang anh giữ mãi
Đừng bóng đò trôi, tựa Vân Lâu…
Đừng lá mồ côi khua nước tím
Xướt một vầng trăng, rạn kinh cầu.

Em là bến đợi dòng năm tháng
Cho anh neo ngự chút cố đô
Để nghe sông kể về Thừa Phủ
Và thương Huế mãi hết bến bờ…

Vọng Thanh

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button