Thơ

Nếu có kiếp nào, ta hạnh ngộ

Gác vắng đêm nay riêng bóng nhỏ
Hình như đông chớm cõi hồn ai
Nghe hồn sỏi đá lời than thở
Tựa tiếng muôn niên vọng thu phai

Làn gió mơ màng qua song cửa
Lá rụng nhen lên chút nghẹn ngào
Bóng nguyệt chập chờn trên ngói cũ
Niềm đau hiu hắt tựa ngàn sao

Thời gian gõ nhịp vào thanh vắng
Giọt nến cô phòng cháy rã rời
Hỡi bóng hình xưa về thấp thoáng
Ru hồn lạc lõng giữa chơi vơi

Ta gọi tên người trong cõi lạnh
Chỉ nghe bờ gió khóc quanh tường
Bàn tay hờ hững ôm tay vắng
Rơi rớt vào đêm tiếng vấn vương

Chiều cũ xa ơi, đừng khuất bóng
Kẻo mây vô định phía chân trời
Một vệt nắng tàn trong chớp mắt
Lời từ ly buốt đắng vành môi

Kỷ niệm chìm sâu trong nhịp thở
Hiên khuya sương buốt, lạnh bờ vai
Chỉ ta với bóng làm tri kỷ
Gom nhặt sầu rơi suốt dặm dài

Nếu có kiếp nào, ta hạnh ngộ
Xin người đừng đến lúc thu sang
Để ta chẳng phụ nghìn năm đợi
Chớ hóa hư không, chớ muộn màng ..

Miên Hanh; 20.6.2026.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button