Chờ trăng

NHỚ VẦNG TRĂNG 16
ĐỢI CHỜ BÊN BẾN SÔNG
CHIỀU BUÔNG
ĐÊM LẶNG LẼ
CHỜ AI?
AI CHỜ TA???…
Lâu lắm rồi, không có dịp ra bến Sagiang (chỗ cầu Cái Sơn1) và bờ kè sông Tiền để ngắm trăng lên.
Đứng tựa lan can, gió sông mát rượi đến lạnh người, dõi mắt về chân trời phía đông. Nơi đó, khi chiều đã tắt nắng, dòng sông dần đen thẫm. Bầu trời cũng thăm thẳm đen.
Những giề lục bình trôi dạt, nhấp nhô lượn lờ theo từng cơn sóng. Những con tàu xuôi ngược, chiếc chạy ào ạt, chiếc lặng lẽ nhẹ nhàng trôi êm. Lo nhìn và quên một chút, giật mình nhớ chực lại mình đang đợi trăng, thì chân trời phía đông mây đã dần sáng nhẹ. Mảnh trăng vàng cũng thủng thỉnh nhô lên. Chút xíu, chút xíu, chút xíu rồi một nửa. Rồi chút xíu nữa, chút xíu nữa, tròn xoe!
Trăng to tròn như thúng lúa vàng, lung linh soi mặt nước. Càng lên cao trăng càng nhỏ lại, bóng trăng thả dài như dãi lụa, nhấp nhô nhảy múa theo làn sóng dập dồn.
Chỉ vậy thôi, mà cứ mong được ngắm, cứ muốn được nghe tiếng sóng vỗ rì rào, đợi chờ ngọn gió buốt lạnh mơn man bờ vai gầy, tung bay làn tóc rối… Các giề lục bình tấp vào một khúc quanh, rồi mắc cạn thành bãi bồi ngày một dày hơn, không phải cát, mà là một mảng xanh điểm xuyết những bông hoa tim tím ngọt ngào. Sóng vỗ bờ, chúng nắm tay nhau ngả nghiêng uốn lượn như những vũ công múa chuyên nghiệp. Con nước ròng, chúng cũng chẳng buông nhau, nửa mắc cạn trong bờ, nửa dập dềnh ngoài xa, cứ như ai đó dùng dằng nửa đi nửa ở, ai đó thầm thì: người ơi người ở đừng về…
Trăng đã lên cao!
Bước chân ai lại âm thầm lặng lẽ
Trở gót quay về
Xao xuyến, luyến lưu…
Ngoc Du Pham.
CHỜ TRĂNG.
Bến sông Tiền có Người chờ trăng mộng
Nước vô tình làm xao động lòng Ai…
Lục bình ơi sao cứ mãi trôi hoài
Để Ai đứng một mình trong gió lộng!
Tiền Giang đêm
Sông mênh mông cao rộng
Dáng Ai gầy lặng lẽ đến bơ vơ
Nơi xa xôi
Ai có ngắm trăng mơ?
Có chấp bút, dệt thơ chào trăng sáng?
Mây tươi theo dáng Hằng Nga thấp thoáng,
Áo lụa vàng lấp loáng kết ngàn sao…
Nước ngẩn ngơ
Gió chẳng nỡ xôn xao,
Ngắm trăng đẹp dần cao, chừng lã lướt…
Ôi đẹp quá!
Trăng rằm soi bóng nước
Ai ngẩn ngơ
Muốn chạm ánh trăng lan…
Muốn nâng niu
Nhẹ vớt bóng trăng vàng…
Bên sóng vỗ
Gió Tiền Giang lạnh vắng…
Chào trăng nhé
Ai về còn say đắm!
Biết đêm nay có mơ gặp Hằng Nga?
Bến sông Tiền sương dần nhẹ lan xa…
Chân quay gót sao lòng còn vương vấn…



