
Có một tiếng chuông rơi rất chậm trên mái ngói phủ ngàn lớp rêu phong đó là chùa Thiên Mụ
Tường chùa đứng im
mang trên mình lớp thời gian ẩm lạnh
những mảng rêu phong cổ kính
như dấu tay của năm tháng
như lời thì thầm của bao mùa mưa nắng
đọng lại trên màu vôi trầm mặc.
Sông Hương đi qua không ồn ào
chỉ lặng lẽ soi mình bên bờ chùa
soi bóng tháp cao
soi cả khoảng trời xanh đã cũ
và giữ hộ tiếng chuông
ở lại rất lâu trong lòng người.
Thiên Mụ
không chỉ là một ngôi chùa
mà là một miền tĩnh lặng
nơi gió cũng đi nhẹ
nơi bước chân cũng hóa thành hương khói
nơi mỗi lần chuông ngân lên
là một lần quá khứ mở cửa
đi vào hiện tại bằng ánh nhìn dịu dàng của sông.
Tạm biệt nhé Huế ơi
14/7/2026



