Thơ

Chào Huế… hẹn một ngày về

Chuyến tàu sắp khuất rồi xa vắng
Mà hồn tôi còn ở lại Huế thôi
Sông Hương lặng ôm màu chiều tím biếc,
Níu chân người chẳng nỡ bước Huế ơi!

Tà áo tím vẫn dịu dàng trong gió,
Tiếng “dạ, thưa” rót chảy cả tim mềm
Một ánh mắt cũng đủ thành thương nhớ,
Để xa rồi còn thức trắng bao đêm.

Thương cơm hến đậm đà hương quê mẹ,
Bún bò thơm quyện cả nắng mưa đời.
Chè sen ngọt như tấm lòng người Huế,
Một lần ăn… nhớ mãi chẳng hề vơi.

Bảy chiếc lăng ngủ yên cùng lịch sử
Mỗi mái thành còn vọng bóng Quân Vương
Đại Nội lặng, nơi bao đời đế hậu,
Giữ hồn xưa trong từng vạt nắng hường…

Huế cổ kính, mặc trầm và sâu lắng
Mỗi con đường đều thấm đẫm thời gian.
Từng nhành phượng, từng hàng cây, góc phố,
Đều hóa thành nỗi nhớ chẳng thể tan.

Mai trở lại giữa Sài Gòn tấp nập
Có phút nào lòng thôi nhớ về em?
Huế vẫn đó, như người thương đứng đợi,
Giữa mưa nguồn và sóng nước dịu êm

Xin tạm biệt mà lòng như muốn khóc
Gửi lòng mình theo nhịp sóng Hương giang
Hẹn một sớm, khi mùa vàng trở gió
Lại về đây ôm trọn cả Huế thương

Dẫu đi mãi đến chân trời góc biển,
Huế trong tôi vẫn tím một khoảng trời.
Tên Cố đô đã hóa thành nhung nhớ,
Để suốt đời… chỉ muốn được về thôi.!

(Huế thương quê mạ tôi yêu!) Huong Mrs-Le
13/7/2026

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button