Thơ

Khâu lại đời mình

Có những buổi chiều
tôi ngồi lặng trước hiên nhà,
nhìn một chiếc lá xoay mình trong gió
mà biết mùa thu đã thoáng ở xa xa

Thời gian
không nói với ai một lời từ biệt.
Nó chỉ âm thầm
đánh bạc màu mái tóc,
làm bàn tay run hơn,
và đặt lên vai người
những khoảng lặng rất dài.

Tôi đã đi gần hết con dốc cuộc đời.
Có lúc tưởng mình còn mạnh mẽ,
có lúc chỉ muốn ngồi lặng im
nghe nhịp tim nhắc nhở
mỗi ngày còn được thở
đều là một hồng ân.

Tôi chẳng dám kể công.
Chỉ biết rằng mình đã sống
hết lòng với mái nhà nhỏ bé:
làm chồng,
làm cha,
làm người giữ ngọn lửa
qua bao mùa giông gió.

Có những điều
định mệnh viết bằng nét mực vô hình.
Ta nâng niu bao năm
mà vẫn không giữ được.
Có những bàn tay
đã từng nắm rất chặt
rồi một ngày
đành buông trong nước mắt.

Cha mẹ đã đi xa.
Mối tình đầu
chỉ còn là tiếng chuông ngân
trong miền ký ức cũ.
Bạn bè,
người còn, người mất…
Tất cả
lắng xuống như lớp phù sa
ở đáy một dòng sông.

Chỉ có gió
vẫn miệt mài đi qua năm tháng.
Chỉ có mưa
vẫn âm thầm rơi trên mái ngói.

Và tôi,
vẫn ngồi đây,
vá từng mảnh đời rách cũ.
Không khâu bằng kim chỉ.
Tôi khâu bằng những câu thơ
để nỗi đau biết nở thành hoa.
Khâu bằng tiếng hát
để những vết nứt trong tim
hóa thành cung bậc dịu dàng.
Khâu bằng lời cầu nguyện
gửi lên Đấng Tối Cao,
xin cho những người tôi thương
được bình an trên mọi nẻo đường.

Nếu một ngày
đường đời khép lại,
xin ai đó đọc một bài thơ của tôi,
hát một khúc nhạc tôi từng viết,
để biết rằng
đã có một con người
lặng lẽ khâu lại đời mình
không phải để níu giữ quá khứ,
mà để trao cho ngày mai
một tấm áo
được dệt bằng yêu thương và hy vọng.

Vạn Giã, 20/7/2026

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button