
Ta còn nợ Huế… một lần trở lại
Vội vàng bỏ bờ cỏ dại bên sông
Mà chẳng biết có một người ngóng trông
Và hoài nhớ… bước chân chàng lãng tử!
Ta còn nợ Huế… trái tim xa xứ
Bởi mãi đi mà chẳng hẹn ngày về
Dẫu hoài niệm bóng hình một ai tê?
Nàng Tôn Nữ yêu kiều bên Bến Ngự…
Ta còn nợ Huế… mối tình thực-hư
Khi mờ sương bảng lảng xuôi dòng nước
Quá nửa đời người ngẫm về mất-được
Thiên Mụ chuông… bàng bạc bến Giang đầu.
Trăng Vỹ Dạ thổn thức những đêm thâu
Bởi tay ngà nghiêng che làn mắt biếc
Về đi Anh! Không về sẽ hối tiếc
Mờ rong rêu… phong kín khắp Hoàng Thành.
Ta còn nợ Huế hàng thông Vọng Cảnh
Đồi Thiên An xoãi theo dáng em nằm
Vết son Chi Lăng mờ phai tháng năm
Đọng nụ hôn xưa. Vệt sương mi mắt!



