Thơ

Áo trắng, một thời thương nhớ

Áo trắng một thời, áo trắng ơi!
Xa nhau nay đã mấy thu rồi.
Chờ hoài, ngóng mãi người chưa tới,
Để mắt buồn vương lệ với môi.

Nhìn nắng vàng rơi dạ ngậm ngùi
Mơ màng theo gió nhớ xa xôi.
Từ đâu thoảng đến hương quen cũ,
Cứ ngỡ anh về… bóng lại trôi.

Hoa nở hương còn mấy độ thôi,
Bao mùa áo trắng vẫn tinh khôi.
Để lòng vương vấn màu thương nhớ,
Vạt nắng nghiêng chiều lặng lẽ rơi.

Áo trắng còn đây của một thời,
Ai gieo xao xuyến mãi trong tôi.
Vườn xưa hoa thắm còn hương nắng,
Xin giữ tình xưa suốt một đời.

Thưởng Nguyệt Lê
Virginia Beach. 2026

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button