Thơ
Mai ta về

Nghe chừng đêm vọng canh tàn
Còn bao tuổi nữa lá vàng rụng rơi
Chiều rơi nắng tắt trên đồi
Chuông ngân, vọng thức bồi hồi giấc xưa
Tháng Tám Thu chớm vào mùa
Lá vàng rải khắp sân chùa sắc không
Ừ sắc! Ừ không! Mênh mông…
Hạc vàng mỏi cánh giữa dòng phù vân.
Ta về nhặt một mùa ngân
Hong trên ký ức bao lần nở – phai
Đời như chiếc lá heo may
Rời cành lặng lẽ theo ngày gió đưa
Nhân sinh hết nắng rồi mưa
Thoảng khi trong nắng có mưa vô thường
Mai này nắng rụng hoàng hôn
Ta về cát bụi cội nguồn tử sinh.
Lvt 04/08/2026



