Thơ
Ngưỡng cửa thời gian

Con về, nhà cũ còn nguyên đó
Ngưỡng cửa bao năm vẫn đợi người
Theo thói quen xưa vừa định gọi
Sao nghe hoang vắng lạnh hơn rồi.
Trong ngăn tủ cũ còn thư Mẹ
Quà con năm ấy vẫn còn đây
Bao mùa Mẹ giữ từng điều nhỏ
Đến lúc con về mới trao tay.
Chiếc áo Mẹ còn nguyên nếp cũ
Tóc vương vài sợi giữa trang thư
Con lần theo nét nghiêng năm ấy
Chạm một mùa xa đã rất xưa.
Người trao chìa khóa Mẹ từng giữ
Con đứng hồi lâu trước cửa nhà
Một tiếng xoay chìa nghe rất khẽ
Căn phòng quen, bỗng lặng im xa.
Thư Mẹ mở đầu: “Con gái yêu…”
Nét nghiêng run nhẹ đã bao chiều
Con ngồi xuống chỗ ngày xưa Mẹ
Đọc một dòng thôi, nhớ đã nhiều.
Ngoài hiên nắng muộn nghiêng song cửa
Lá khô nằm lặng dưới hàng cây
Con ngồi như thuở còn thơ bé
Cứ ngỡ Mẹ đi… rồi Mẹ về.
✒️ Lisa La



