Chiếc mũ của cha

BỨC TÂM THƯ MÙA HIẾU HẠNH.
Có những cuộc chia ly kéo dài đến vô tận,
Nơi tiếng khóc chào đời của đứa con lại hòa lẫn trong dòng lệ tiễn đưa người Cha về với lòng đất.
Trong ký ức chưa từng được nhìn thấy mặt Cha,mọi điều về Cha đối với tôi chỉ gói gọn qua những lời kể nghẹn ngào của Mẹ.
Lần về phép ấy, khi tôi còn nằm thu mình ấm áp trong bụng mẹ,Cha vỗ nhẹ lên vầng bụng đang lớn dần rồi ghé tai hỏi nhỏ:
“Mẹ nó ơi, chiếc mũ cối của Cha đã lớn chưa?”
Lời ví von mộc mạc của Cha tôi sao mà thương đến thế,Cha ơi!
Cha xem hình hài tôi như chiếc mũ cối che gánh nắng mưa,như mầm sống nhỏ đang lớn dần theo từng ngày cùng Cha nơi xa xứ…
Chẳng ai ngờ, nụ cười và câu hỏi dịu dàng ấy lại là hành trang cuối cùng mà Cha để lại cho hai mẹ con tôi.
Chuyến về phép ngắn ngủi kết thúc,
Cha trở lại chiến trường và vĩnh viễn không quay về nữa.
Sự ra đi bất ngờ của Cha là một đòn giáng quá đỗi phũ phàng…Mẹ tôi chao đảo trong cơn đau đớn tột cùng của sự mất mát,gánh chịu nỗi đau xé lòng khi người tri kỷ rời xa cõi tạm.
Nhưng số phận dường như đã sắp đặt một kịch bản nghiệt ngã đến nhói lòng…
Ngay trên con đường an táng Cha, tôi đã cất tiếng khóc chào đời.
Một cõi đi về,
Một mầm sống nở ra.
Tôi chui ra khỏi bụng Mẹ,nhận lấy hơi thở đầu tiên giữa mênh mông gạch đất và tiếng khóc ngất,gạt giọt lệ tàn của Mẹ.
Tiếng khóc chào đời của tôi khi ấy không chỉ là nhịp đập của sự sống mới,mà như một lời chào muộn màng gửi đến người Cha đang trên đường về với lòng đất Mẹ.
Cha chưa kịp nhìn thấy mặt con,chưa kịp tự tay đội lên đầu con chiếc mũ cối ngày nào Cha hằng mong ngóng.
Và tôi đã lớn lên không có vòng tay bế bồng của Cha,nhưng trong từng nhịp thở luôn có hình bóng chiếc mũ cối và tình yêu bao la của Mẹ nuôi dưỡng.
Cuộc đời trao cho tôi một khởi đầu đau thương,nhưng cũng là một nhắc nhở thiêng liêng,Sống sao cho trọn vẹn với sự sống đã được trao cống hiến từ chính sự ra đi của Cha và giọt nước mắt của Mẹ.
Đến năm tôi tròn 18 tuổi(vừa hoàn thành chương trình PTTH).
Mẹ tôi cũng trút hơi thở cuối cùng trong một tai nạn giao thông.
Giọt nắng ấm áp sót lại,cũng vội vàng lìa xa anh chị em tôi.
BA MẸ ơi !
Bức tâm thư con viết gửi đến Ba Mẹ trong mùa HIẾU HẠNH,là lời cảm ơn Ba Mẹ đã cho anh chị em chúng con hình hài này cùng sự tử tế & trái tim ❤️ nhân hậu.
Nơi miền mây trắng xa ấy,
Ba Mẹ luôn dõi theo,
Che chở cho anh chị em chúng con mãi được bình an ❤️
Ba Mẹ nhé !
CHIẾC MŨ CỦA CHA.
Ngày xưa chiếc mũ theo cha,
Dặm dài dãi nắng đường xa trở về.
Thăm gian nhà nhỏ ven đê,
Mẹ đang nhóm bếp,chiều quê ấm lòng.
Con trong bụng mẹ chờ mong,
Cha xoa bụng mẹ,má hồng thắm tươi.
Thì thầm ghé trán khẽ cười:
“Mũ ba đã lớn vừa người con chưa?”
Mẹ cười chớp mắt hạt mưa,
Niềm vui chớm nở giữa mùa đoàn viên.
Nào ngờ một phút bình yên,
Lần về phép ấy là miền biệt ly.
Cha đi biền biệt từ khi,
Mũ xanh nằm lại,lệ mi ướt tràn.
Con nay đã lớn thành người
Ngắm nhìn kỷ vật,tâm tình xót xa.
Lời Cha vang vọng từ xa,
Lời thương ngày ấy như là giấc mơ.
Mũ xưa đọng lại bài thơ,
Tình Cha sống mãi đến giờ trong con.
Mùa báo hiếu 2026
Mũ cối của Cha.
Hồng Hạnh



