Thơ
Mưa chiều Quy Nhơn

Mưa về khỏa lấp hoàng hôn,
Nhường cho nỗi nhớ bồn chồn vào đêm.
Trăm năm sóng vỗ êm đềm,
Mà sao bờ cát cứ mềm lòng đau.
Bồ công anh cuốn về đâu,
Giữa vùng giông bão một màu xót xa.
Người đi vạn dặm đường xa,
Để tình vụng dại phôi pha tháng ngày.
Quy Nhơn chiều thấm men cay,
Mưa giăng lối nhỏ,khói mây phủ mờ.
Cánh chim bay mỏi phương trời,
Để lại bến vắng ngậm ngùi tiếng tơ.
Thuyền đi quên bến đợi chờ,
Dòng sông lơ đãng lững lờ trôi xuôi.
Tìm đâu một chút hương vui,
Khi tình đã khép,ngậm ngùi riêng mang.
Đêm về đếm bước lang thang,
Nghe lòng đổ vỡ ngỡ ngàng tiếng mưa.
Trách chi duyên nợ chẳng vừa,
Thôi đành gửi lại ngày xưa cho người.
Hồng Hạnh
12.8.2026



