Vu lan nhớ mẹ

Mùa về nhặt giọt trầm hương,
Cúi đầu tạ tội tình thương biển trời.
Có những niềm thương trôi qua âm thầm như từng nhịp thở, để rồi đến một ngày ngoảnh lại, ta bàng hoàng nhận ra bóng lưng gầy cõng cả gian truân ấy đã hóa thành mây trắng phương xa. Bài thơ “Vu Lan nhớ mẹ” là một quãng lặng tự sự đong đầy xót xa, dẫn dắt người đọc qua những miền ký ức chạm vào tận cùng sâu thẳm của tình mẫu tử: từ dáng mẹ áo sờn vai gánh vác qua giông bão, nụ cười sưởi ấm mùa đông, cho đến nén hương trầm muộn màng của đứa con tha hương trở về khi đấng sinh thành đã vĩnh viễn vắng bóng.
Thắp một nén nhang lòng giữa mùa Vu Lan báo hiếu, xin trân trọng mời quý độc giả cùng bước vào những vần thơ dạt dào cảm xúc dưới đây để thêm một lần thương, thêm một lần trân quý những dâng hiến thầm lặng và bao la như trời biển của Mẹ.
VU LAN NHỚ MẸ
Nắng chiều nhạt gieo trên dáng mẹ,
Gánh gian truân qua nhẹ nỗi đời.
Áo sờn vai mỏng chơi vơi,
Nụ cười sưởi ấm giữa trời bão đông.
Lời ru ấm mặn nồng ngày cũ,
Bàn tay dìu che phủ bước đi.
Đêm khuya bếp lửa thầm thì,
Nhịn ăn nhường xới, quản chi nhọc nhằn.
Con khôn lớn bon chen phương lạ,
Quên mẹ già mỏi đá trông mong.
Xuân qua bạc tóc xuôi dòng,
Để nay mây trắng mênh mông phương trời.
Đời giông bão chân ngoan mệt mỏi,
Trở về nhà mong trút niềm riêng.
Khói hương mờ bóng mẹ hiền,
Lòng con nấc nghẹn, nỗi phiền khôn nguôi.
Là trăng sáng, đuốc xưa soi lối,
Trời biển bao, ơn mối tình thâm.
Nợ người trọn kiếp âm thầm,
Vu Lan lệ nhỏ, giọt trầm hương bay.
Cầu linh hồn an nhiên cõi Phật,
Thoát nẻo sầu, Cực Lạc vãng sanh.
Nén hương nhang thắp tâm thành,
Mẹ là tất cả… ngát lành đời con.
3T



