Thơ

Vui mừng vì các con đã lớn

Tháng Bảy bố đi vắng,
Con gái vào thắp hương,
Cầu ông bà đã khuất
An lạc cõi vô thường.

Tháng Bảy mùa báo hiếu,
Nội ngoại đã đi xa,
Nén hương và nhành hoa,
Thơm thảo ngày tháng Bảy.

Cảm ơn con gái nhiều,
Biết thay cha thay mẹ,
Những ngày Xuân, ngày Tết,
Vẫn nhớ về ông bà.

Con trai đã cùng cha
Sửa sang từng mộ phần,
Của ông bà, cô bác,
Cho sạch đẹp, khang trang.

Bố vui vì con lớn,
Biết suy nghĩ sâu xa,
Biết nhớ người đã khuất,
Biết giữ nếp ông bà.

Ngày Xuân – Mùa báo hiếu,
Con vào viếng mộ ông,
Khói hương bay nhẹ nhàng,
Ấm lòng người đã khuất.

Tháng Bảy rồi lại đến,
Mưa rơi ướt hiên nhà,
Lòng con càng thương nhớ
Những người đã đi xa.

Dẫu ông bà khuất bóng,
Tình vẫn ở quanh đây,
Trong nén hương con thắp,
Trong nghĩa tình tháng Bảy.

Cha nhìn con mà nghĩ:
Đời người tựa bóng mây,
Điều còn lại mai sau
Là tình con, nghĩa cháu.

Cảm ơn hai con nhé,
Giữ trọn nghĩa sinh thành,
Cho ông bà nơi ấy
Được an vui, an lành.

Mưa Xuân rơi nhè nhẹ
Con trai đã cùng cha
Tháng Bảy bố vắng nhà
Còn gái thay cha mẹ

Tháng Bảy mùa báo hiếu,
Mùa của nhớ, của thương,
Một nén hương dâng mẹ,
Một nén hương dâng cha.

Đời vốn đã vô thường
Đến — đi về cát bụi
Ba ném hương nghi ngút
Tưởng nhớ ơn tổ tiên.

Lvt 30/08/2026

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button