Vô thường
Thương đời một cõi đi về,
Trút buông phiền lụy, tìm về chốn an.
Giữa dòng đời xuôi ngược với những lo toan bao phủ kiếp nhân sinh, con người ta mải miết đi tìm danh lợi, vinh hoa mà đôi khi quên mất rằng mọi ghen đua, oán hận rồi cũng trôi qua như một chớp mắt. Bài thơ “Vô Thường” nâng niu từng nhịp đập của thiền vị, nhẹ nhàng mở ra một không gian suy tưởng sâu lắng về quy luật sinh – lão – bệnh – tử. Nhìn ngắm kiếp người qua làn sương mờ của mộng ảo, thi phẩm không chỉ là lời thức tỉnh trước những tranh chấp vô nghĩa của trần gian, mà còn là chiếc cầu nối đưa tâm hồn tìm về chốn tĩnh lặng, học cách buông rơi chấp trước để đón nhận tình yêu thương chân thật.
Kính mời quý độc giả cùng bước vào những vần thơ dưới đây để lắng lòng mình, buông xả bão tố nội tâm và cảm nhận trọn vẹn sự an yên giữa cõi tạm nhân gian.
VÔ THƯỜNG
Hồng thần mang kiếp búp,
Mộng ảo tựa sương mờ.
Sáng nở hoa khoe sắc,
Chiều tàn bóng ngẩn ngơ.
Vinh hoa như bọt nước,
Bao nát giật cùng giành.
Tranh chấp một tấc đất,
Xanh mồ ai gác canh?
Danh lợi làn khói nhạt,
Sân hận đốt lòng đau.
Cuối lối tay buông xuôi,
Trắng đầu ngoảnh nhìn nhau.
Sinh tử trong gang tấc,
Cận kề bước luân hồi.
Oán thù chưa trút hết,
Hồn đã vút mây trôi.
Buông rơi niềm chấp trước,
Xóa sạch nợ sương trần.
Lòng không còn bão tố,
Tâm thanh tĩnh nghìn lần.
Yêu thương làm lẽ sống,
Ban tặng chút hương đời.
Dẫu đời như chiếc lá,
Nhẹ vút giữa không trung.
Cõi tạm dừng chân lại,
Trở về đất mẹ hiền.
Nhắm mắt nụ cười mỉm,
Sóng lặn chốn bình yên.
✍🏻 3T



