Thơ
Thu sang khoác áo lụa vàng

Ngày anh đến…
nắm tay em khẽ nói
Yêu đi em thôi không kịp chuyến đò
Mùa đã cũ em đừng ngồi khâu vá
Mảnh hồn hoang lá rụng cạn mùa thương
Ngày anh đến…
em thẹn thùng soi gương
Mắt môi kia khẽ giấu một nụ cười
Đời đá lạnh sương rơi trầm mặc biển
Mênh mông buồn triền sóng lặng lòng sâu
Em đứng bên đời nhặt nắng trời ngâu
Đợi mùa thu sang khoác áo lụa vàng
Đợi anh đến với nụ hôn rất ngọt
Sợ thêm một lần trễ chuyến đò yêu
Ngày anh đến…
đêm không còn bóng tối
Bởi tình yêu thắp nến đợi bình minh
Rồi ánh sáng choàng lên muôn tinh tú
Rồi ta yêu, bừng sáng cả lặng thinh./.
28/7/26
Lê Yên



