Nắng chiều ngôi nhà xưa đó

Nắng chiều rót xuống hiên nhà cũ
Vàng trên mái ngói đã phai màu
Con đường trước ngõ im như ngủ
Mà nghe thương nhớ chạm vào nhau.
Ngôi nhà xưa cũ vẫn còn đó
Bức vách rêu phong đứng lặng thầm
Hàng cau trước ngõ nghiêng trong gió
Chỉ bóng thời gian phủ chất đầy
Ngày ấy tiếng cười vang trong bếp
Mẹ ngồi hong nắng tóc bên thềm
Cha lặng lẽ vá từng manh áo
Khói chiều vương nhẹ mái nhà êm.
Ta lớn rồi đi xa biền biệt
Mỗi lần trở lại thấy nao lòng
Nắng vẫn dịu dàng trên mái cũ
Chỉ người năm ấy đã xa rời
Chiều nay đứng giữa sân nhà vắng
Nghe gió qua hàng lá gọi tên
Bỗng thấy tuổi thơ về rất khẽ
Như chưa từng khuất phía bình yên
Ngôi nhà xưa đó — miền thương nhớ
Dẫu tháng năm dài phủ dấu chân
Ta vẫn tìm về trong nắng muộn
Một mái nhà xưa… một bóng thân.
Phương Uyên



