Thu Tràng An

Thu đâu phải chỉ sắc vàng lơi lả
Đâu phải chỉ mây trắng bồng bềnh bay
Đâu phải chỉ trời xanh cao ngất ngây..
Hay cơn gió heo may se sắt lạnh…!
Thu Tràng An..dòng nước trong mát lạnh
Mái chèo vung những hạt ngọc sáng ngời..
Chiếc thuyền nhỏ rẽ sóng thầm lặng bơi
Bóng núi đổ nghe chiều rơi thật chậm…!
Mặt hồ xanh một màu xanh thăm thẳm
Núi đá vôi ngả bóng nước nghiêng mình
Chiều hoàng hôn giọt nắng nhảy lung linh
Như rót mật vào chiếc bình xanh thẫm…!
Ta đã đi qua..bao mùa thu phẳng lặng..
Chẳng ở đâu thu như ở quê mình…
Sáng mờ sương ..hồ như một bức tranh
Làn khói mỏng lượn quanh chân dốc…!
Sớm tinh mơ mặt hồ xanh như viên ngọc
Khi nắng lên ..ai dát bạc sáng ngời
Chiều dần buông .. chuyển xanh thẫm lả lơi..
In bóng núi mây trời pha lãng đãng…!
Thu Tràng An nghe gió reo lảng bảng..
Rất thanh bình.. như một bản tình ca
Nơi quê hương bao năm tháng xa nhà…
Tạo cảm giác gieo cho ta nỗi nhớ…!
Phạm Thùy Dương



