Tình muộn
Đời người dốc thẫm hoàng hôn,
Lại vương chút nắng cho hồn ấm duyên.
Có những tình cảm chẳng tìm đến vào mùa xuân rực rỡ nhất của đời người, mà lại lẳng lặng gõ cửa khi bóng chiều đã ngả dài qua những phong sương. Đó không phải là thứ tình yêu cuồng nhiệt, nông nổi thời tuổi trẻ, mà là sự đồng điệu sâu thẫm của hai tâm hồn từng đi qua nhiều giông bão, mang trên mình những vết sẹo của trần ai để rồi nhận ra nhau ở phía cuối chặng đường.
Bài thơ “Tình Muộn” chính là một khoảng lặng đầy thâm trầm như thế. Không còn những lời hẹn ước hoa mỹ hay khát khao thuở thắm xuân xanh, tác phẩm mở ra một không gian ngập tràn sắc thu nơi chén rượu tàn và tiếng đàn tri âm đủ sức xua tan mọi nỗi gian nan thế sự. Giữa cái lạnh của sương mờ bến cũ, hương cúc muộn tỏa ngát lại gieo vào lòng người chút “ý xuân” ấm áp, biến hoàng hôn đời người thành khoảnh khắc sâu sắc và trọn vẹn nhất của nghĩa tình chân thật.
Trân trọng giới thiệu đến quý độc giả những vần thơ đượm màu thời gian và dạt dào tri kỉ qua bài thơ “Tình Muộn”.
TÌNH MUỘN
Nắng nhạt cuối chân trời,
Chiều buông lặng bóng rơi.
Nguội rồi mây bão cũ,
Mới gặp khoảng thâm thời.
Ánh mắt vướng tàn hương,
Trần ai lắm dặm trường.
Chưa hề trao hẹn ước,
Sao trót nặng niềm thương.
Chung chén rượu thu tàn,
Tri âm nối tiếng đàn.
Lời gieo như sóng cuộn,
Xua hết nỗi gian nan.
Tiếc buổi thắm xuân xanh,
Ngàn hoa rụng ngập cành.
Nào hay nay ngộ bái,
Lòng lại ấm duyên lành.
Chẳng mong chuyện muôn đời,
Chỉ xin phút nghỉ ngơi.
Nắm tay qua dốc thẫm,
Mặc thế sự đầy vơi.
Dẫu ngả bóng hoàng hôn,
Tình thêm đậm gốc hồn.
Đèn khuya soi nét tóc,
Hiểu hết lẽ sinh tồn.
Cúc muộn tỏa hương trần,
Trời thu đượm ý xuân.
Sương mờ giăng bến cũ,
Tâm vẹn nghĩa tình chân.
✍🏻 3T



