Sao chẳng ừ cũng chẳng không

Cứ vờ yêu nhận lời anh đã ngỏ
Để đêm về anh nhẹ bớt lòng đau
Lá vơi rụng khi Thu về chớm ngõ
Anh không còn thao thức suốt đêm thâu
Giàn hoa giấy nhà em luôn rực đỏ
Nắng chiều rơi những chiều anh ngang đó
Loay hoay mãi giả vờ xe bể vỏ
Không thì cũng, xe đạp ơi!. Sút xên
Em cứ nhận bài thơ tình anh viết
Bao đêm thức tập tểnh tập làm thơ
Bao đêm thức đèn nhà em đã tắt
Gió và trăng thì thầm khẽ nhỏ to
Vội vàng lên trăng đã ghếch đầu non
Đêm sắp tàn vội vàng lên em nhé!
Anh yêu em lời yêu anh đã ngõ
Nhanh lên nhé!. Trăng vàng trăng sắp tàn
Ngần ngại chi!. Sao chẳng nhận lời anh
Chữ ” Ừ ” thôi!. Trăm ngàn lần van lạy
Em chẳng ” Ừ ” chẳng ” KHÔNG ” . Cười khẩy
Lạnh lùng thế!?. Khiến lòng anh tan chảy
Con sông lớn xuôi dòng ra biển lớn
Biển gợn sóng , sóng tan lời ngỏ yêu
Chiều vẫn thế buồn riêng đã bao chiều
Anh vẫn nhớ bài tình thơ một thuở
Anh vẫn nhớ lần đầu yêu ngày ấy
Nắng nghiêng nghiêng những chiều tan học về
Đôi guốc mộc khua vang – mái tóc thề
Anh yêu em, tình một thời xa ngái.
Lvt 11/09/ 2026



